Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

BIỂN CHIỀU - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Biển dậy sóng một chiều ta về lại
Muộn phiền dâng kín ngập trong lòng
Mong manh khói, vỡ tan bờ cát mỏi
Mảnh đời xanh, im lặng kết mơ màng.

Chiều lặng lẽ nắng tàn hoang vách đá
Chân trời xanh biền biệt tít xa 
Một mình ngồi hái bóng chiều cô lẻ,
Sóng ôm bờ-Âm ỉ, cháy tái tê.

Sương mờ mịt, cuối chiều hoa khói sóng.
Cát rã rời mê mãi bờ chân mưa.
Ta cúi gục chờ đêm tàn lạnh.
Quặn thắt lòng nhớ mảnh tình… xưa.

Về với biển một chiều trời trở gió. 
Thấy lòng ta chông chênh quá nỗi niềm
Mềm môi đắng tháng ngày qua vật vã
Biển chiều trôi- câm lặng chỉ mình ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét