Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

MƯA ĐẦU MÙA - TRẦM MẶC

Mưa lại về trên vùng cao đất đỏ 
Em nghe không phiên khúc nhạc mùa đi 
Đêm dài qua nghe lòng xa xót nhớ 
Chuyện chúng mình da diết phút biệt ly 
 
Không gian vắng, lá muôn chiều vẫn đổ 
Tiếng côn trùng hòa điệu khúc ly tao 
Nhớ không em những năm tháng dạt dào
Ru tình mộng, ru đời hương tao ngộ
 
Có còn không những chiều  mưa năm trước
Chung lối về, ta nguyện ước mai sau
Rồi giờ đây trên đường đời xuôi ngược
Có nghe lòng tha thiết thưở duyên xuân
 
Mưa rừng ơi, thôi đừng rơi nặng hạt
Để cho lòng vơi bớt nỗi niềm riêng
Mưa đầu mùa tưới mát giấc mơ xanh
Và ươm hạt cho mùa sau nẩy lộc.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

RA MẮT TẬP THƠ PHỤC HƯNG TÔI VÀ EM Ở HUẾ

 Chiều 14/4, Tạp chí Sông Hương  tổ chức buổi giới thiệu tập thơ “Phục hưng tôi & em” của nhà thơ Từ Hoài Tấn tại trụ sở Tạp chí, số 9 Phạm Hồng Thái, thành phố Huế.
Giới thiệu tập thơ “Phục hưng tôi & em” của nhà thơ Từ Hoài Tấn
Buổi giới thiệu có sự tham dự của các văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế, những thân hữu, người yêu thơ Từ Hoài Tấn.
Nhà thơ Từ Hoài Tấn, tên thật là Hồ Văn Hiền, sinh năm 1950, quê quán ở An Truyền (Làng Chuồn), Thừa Thiên - Huế, hiện sống tại TP. HCM. Ông bắt đầu sáng tác từ 1964 với những tác phẩm xuất hiện trên các tạp chí Văn, Khởi Hành, Ý Thức, Nghệ Thuật, Vấn Đề, Trình Bày, Tuổi Ngọc,… (trước 1975) vàVăn, Thanh Niên, Văn Nghệ TP. HCM, Sông Hương,… cùng một số diễn đàn mạng sau 1975.
 

Tính đến nay, ông đã xuất bản nhiều tập thơ, trong đó có những tập in chung với nhiều tác giả. Có thể kể đến những thành công như Hành tinh phiêu lạc (thơ - NXB Thuận Hoá 2003) - Những dòng sông đêm (in chung cùng Viêm Tịnh, Nguyễn Miên Thảo, Lê Ngọc Thuận - NXB Thuận Hoá 2007) - Đi, đứng và chạy … với thời gian (thơ - NXB Hội Nhà Văn 2012).
Và nay, trong không khí Festival 2014, ông về thăm Huế, ra mắt tập thơ “Phục hưng tôi & em” còn nóng hổi.
 

Tập thơ “Phục hưng tôi & em” có thể nói là sự luyến tiếc dĩ vãng và lưu giữ một chặng thăng hoa đời thơ Từ Hoài Tấn. Ông tâm sự: “Đây là tuyển tập thơ của thời kỳ 1967-1974, được chọn lọc lại từ 3 tập thơ chéo tay còn giữ lại được qua bao nhiêu đổi thay của thời cuộc”. Tập thơ có 99 bài thơ, chia làm ba phần: Bão vọng, Hãy lay tình thức dậy và Ngợi ca mây trắng.

Buổi giới thiệu diễn ra trong không khí ấm cúng, thân mật. Các bạn văn Nguyễn Miên Thảo,Viêm Tịnh, Phạm Tấn Hầu, Võ Quê... đã chia sẻ những cảm nhận về tập thơ, những kỉ niệm một thời cùng Từ Hoài Tấn khi ông còn ở Huế, trong cái tuổi đôi mươi đầy hoài bão. Họ nói về thời niên thiếu cùng ông chủ trương các tập san thơ văn “ Cuồng Biển”, nhà xuất bản “Nội Dung” ở Huế và những người bạn một thời Mường Mán, Thái Ngọc San, Ngụy Ngữ. Mà như nhà thơ Từ Hoài Tấn chia sẻ là: “Những sáng tác thơ văn từ đó như một giai đoạn sung sức nhất của tuổi trẻ - những năm hai mươi của cuộc đời.”

Những người bạn yêu thơ Từ Hoài Tấn còn cao hứng đọc thơ ông, những bài họ đã thuộc. Nghệ sĩ Bảo Cường cũng góp mặt và tngâm thơ Từ Hoài Tấn để dành tặng mọi người.  

Về thơ Từ Hoài Tấn, nhà phê bình Khổng Đức viết: “Thơ của Từ Hoài Tấn mang đầy bản chất thi tính “Poétique”., nhưng cái hay của bài thơ không phải ở đó mà chính là ở bản chất tồn tại. Tính tồn tại đó ẩn kín sau ngôn từ, theo Heidegger chính đó là chân lý nguyên thủy”.

Ở một góc độ khác, nhà thơ Vương Từ, người bạn thơ lâu năm của lại cho rằng: “Tôi đọc thơ Từ Hoài Tấn nhiều năm qua, giờ đọc vẫn thấy mới lạ trong cái xúc động nhiều chiều”.

Cũng vì thế mà nhà thơ Trần Hữu Dũng trong bài viết “thơ Từ Hoài Tấn: nỗi ám ảnh với thời gian” đã nhận định: “Từ Hoài Tấn có những bài thơ hào sảng, chất ngất chất sông nước miệt vườn... Một mảng thơ riêng với chất tươi mát, thấm đẫm đời sống dân dã”.
 

 

 

 
Trường Giang
 


Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

MẤT TÍCH - NGUYỄN MIÊN THẢO



Nếu ngày sau mình không còn gặp lại
Thì em ơi thanh thản để yêu người
Anh có đi khắp ba nghìn thế giới
Cũng không còn một cõi để rong chơi

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

KHÓ NỔI NGUÔI NGOAI - HOÀNG LỘC

em đổ quán em xiêu đình thế ấy
ngày vui xưa cũng lặng lẽ không về
ta tài tử và đa tình đến vậy
mà chẳng đành ngó lại bữa em xa

đôi khi ta nhớ ta ngoài bãi
như là cái chấm của mênh mông
hạt cát (chắc chi) hay hạt bụi
mà thuở bay đi đến não lòng?

em một kiếp tình sai – ta cũng lỡ
nghĩ về nhau thì đã cuối đời nhau
yêu một bữa ta chỉ mừng một bữa
thiên trường đây - địa cửu ở đâu?

đôi khi ta nhớ em mờ biệt
như là tung tích một hoa khôi
ngày tháng cũ trường giang chảy xiết
mà dặm ngàn  khó nổi nguôi ngoai...

10-4-2014

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

TUỔI KIÊU SA - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Chợt muốn lột trần mình ra.
      Đứng trước gương ngó bóng mình trong đó.
      Khuôn mặt đẫn đờ bóng tối.
      Cùng đôi mắt sâu. 
      Bàn tay che khuôn ngực.
      Nhiệm màu.
      Vũ  trụ sinh thành và hoại diệt.
      Từ  đâu?
      Ai biết? 
      Để hôm nay có kẻ điên rồ.
      Ngó  thân thể lột trần trong tấm gương nhàu cũ.
      Những lạ xa quá khứ quay về.
      Bề  bộn giấc trưa. 
      Dưới lớp da thưa
      Những dòng sông gợn màu rêu kí ức
      Cháy trong em ao ước
      Ngục tù… 
      Nụ  cười trên môi cong vêu lên như mếu
      Nỗi nhớ vật vã 
      Bờ  môi…
      Hình như em vẫn thế!
      Trái tim vanh cong cớn cuộc đời. 
      Một lần lõa thể.
      Một lần …xa xôi
      Trong tấm gương đầy bóng tối
      Mỏng tanh
      Một khối  
      Đang nuối tiếc hoài …tuổi kiêu sa

Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

NHỮNG MẢNH RỜI KÝ ỨC TRIỂN LÃM TRANH ĐẶNG MẬU TỰU

Chiều ngày 7 tháng 4. 2014, họa sĩ Đặng Mậu Tựu khai mạc triễn lãm tranh với tên gọi Những mảnh rời ký ức tại phòng trưng bày Lê Bá Đảng , 15 Lê Lợi Huế, chào mừng Festival Huế 2014. Đông đảo  anh chị em văn nghệ sĩ, bạn bè thân hữu đến dự

Thứ Ba, ngày 08 tháng 4 năm 2014

CHIA BUỒN

Nhận được tin buồn :


Cụ bà VÕ THỊ CHÁU

Pháp danh Diệu Trường
(Thân Mẫu của nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc, TBT tạp chí Sông Hương)

Sinh năm Ất Sửu - 1925

Nguyên quán: Triều Sơn Trung, xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế

Đã từ trần vào lúc 11 giờ 40 phút ngày 6 tháng 4 năm 2014 

nhằm ngày mồng 7 tháng Ba năm Giáp Ngọ)

Hưởng Thượng thọ 90 tuổi

Linh cữu của bà quàn tại quê nhà Giáp Kiền, làng Hương Cần, xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế

Lễ viếng được tổ chức từ 9 giờ sáng ngày 8/4/2014 (nhằm ngày mồng 9 tháng Ba năm Giáp Ngọ)

Lễ hạ quan được cử hành vào lúc 11 giờ ngày 11/4/2014 (nhằm ngày mồng 12 tháng Ba năm Giáp Ngọ), an táng tại cánh đồng Bàu Giang Hạ Xứ, thuộc Giáp Kiền, làng Hương Cần, xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế.



Xin thành thật chia buồn với nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc

Cầu chúc cụ bà an vui miên cực lạc



Viêm Tịnh - Huỳnh Ngọc Thương - Từ Hoài Tấn - Nguyễn Miên Thảo - Bảo Cường - Nguyên Quân - Đặng Văn Chơn - Võ Quê - Lê Ngọc Thuận  - Lê Vĩnh Thái - Hải Trung - Lương Túy Vân - Phan Lệ Dung - Hoàng Thị Thiếu Anh - Hạ Nhiên Thảo - Văn Viết Lộc - Cao Thoại Châu - Nguyễn Liên Châu - Trần Áng Sơn - Ngô Đình Hải  - Triệu Từ Truyền - cùng thân hữu tại TP Hồ Chí Minh

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 4 năm 2014

MỚI - VĂN VIẾT LỘC




                       
           








Em yêu!

em đừng sợ những điều chưa biết

Sóng ngày mai vẫn lạ lẫm như thường

Máu về tim, đâu phải dòng máu cũ

Nên tình yêu ngày vẫn mới thêm lên



Anh yêu em một phép màu đơn giản

Bởi mỗi sáng mai em lại mới bắt đầu

Nụ hôn nào cũng thèm thuồng rất lạ

Nên không phút giây nào,  lại không thể yêu nhau…



12h41 3.4.2014

Văn viết lộc

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

DÙ RẰNG ... - TRẦN VẠN GIÃ

Người đi khuất bóng sương chiều
Người đi với bóng hắt hiu cuối đường
Gặp nhau trong cõi vô thường
Gập ghềnh chưa hết chặng đường thế gian
Dù rằng bóng xế chiều tàn
Dủ rằng hương phấn lỡ làng phải khnôg
Dù rằng ngọn gió cuối đông
Thổi bay ngọn tóc phiêu bồng ngày xanh
Trăng nghiêng về phía của anh
Thương sông trăm nhánh chảy thành biển khơi
Cám ơn bao chuyện trên đời
Để thơ còn đọng những lời cố nhận
TRẦN VẠN GIÃ

Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014

DUYÊN XUÂN - TRẦM MẶC


DUYÊN XUÂN
Giêng hai lc tri xanh tươi
Nng va rt si nh lơi chiu vàng
Tng không mây trng dn loang
Bóng ai bước nh  ngang qua cung đường
Ráng chiu ph th còn vương
Thong theo chiu gió mùi hương xuân thì
Sc xuân theo bước mùa đi
Thi vào gic mng thành tri khúc mùa
Quên đi nhng chuyn được thua
Ta cùng try khúc giao mùa duyên xuân


Cho mùa hạ nhớ
                         

Hạ về bao nỗi nhớ mong
Lần gom bao kỹ niệm trong sáng ngời
Một thời áo trăng theo vời
Cùng ai vun đắp duyên đời trăm năm
Giờ đây tuổi đã quá rằm
Nhớ lời ai hẹn xa xăm tháng ngày
Lần khâu bao nỗi đắng cay
Mà nghe như xót xa thay nỗi lòng
Lần gom xác phượng thắm hồng
Chông chênh giọt nắng mênh mông tình buồn





Thứ Tư, ngày 02 tháng 4 năm 2014

CA TỪ TRỊNH CÔNG SƠN, THƠ NHƯ CÁNH VẠC BAY - CAO THOẠI CHÂU







      Hồi trước 1975 âm nhạc Sài Gòn có một sự phân khúc khá rõ. Những bài ca làm từ thời tiền chiến không khó khăn gì chiếm được chỗ yêu thích nhất trong lòng người nghe, cả trí thức lẫn những người mới lớn lên sau ngày đất nước bị chia cắt 1954. Những Dzoãn Mẫn, Đoàn Chuẩn - Từ Linh, Văn Cao, Nguyễn Văn Khánh, Tô Vũ v.v. trở thành thần tượng của giới trí thức trẻ cũng như già. Và những Phạm Duy, Dương Thiệu Tước, Lê Thương v.v. cũng vậy. Tiếp theo các ông là những Cung Tiến, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Lê Trọng Nguyễn... trẻ hơn và mới hơn rất được hâm mộ. Lúc bấy giờ, bất ngờ Trịnh Công Sơn xuất hiện, từ từ một lối đi riêng, âm thầm lặng lẽ mà xuất hiện, chiếm lĩnh cũng từ từ cho đến khi trở thành một hiện tượng lúc nào không hay.
      Những ai không hiểu âm nhạc cũng có thể nhận được phần riêng đôi khi khá hậu hĩnh cho mình qua những ca từ của ông, cái độc đáo của người nhạc sĩ này là ở chỗ đấy. Và thiết nghĩ có thể lý giải một phần nào được cái độc đáo, rằng nếu phân tích kỹ một chút sẽ thấy ca từ ấy là ngôn ngữ thơ hơn là lời của âm nhạc. Lời trong ca khúc nói chung thường là lời kể chuyện, tự sự cho nên phải tạo thành một mệnh đề có nghĩa rõ ràng. “Em đến thăm anh một chiều mưa, mưa dầm dề đường trơn ướt tiêu điều” thì quá logic về ngữ nghĩa và ngữ pháp, nhưng “dài tay em mấy thuở mắt xanh xao” thì nếu tách rời từng chữ thấy cũng là những chữ đời thường (dài, tay, em, mấy thuở..) nhưng cái khác thường ở đây là Trịnh Công Sơn ghép chúng lại thành một cấu trúc câu mà... chẳng ai hiểu được một cách duy lý cả! “Không hiểu được”, là ấn tượng rất mới của người nghe ca khúc và theo tôi, Trịnh Công Sơn là người đầu tiên mang đến. Bởi vì cũng với những từ, những tiếng của nhân gian ấy người nhạc sĩ này đẩy chúng đi xa hơn, mang cho ca từ của ông tính siêu thực, ẩn dụ khi cho chúng đứng chung thành một tổ hợp câu. Chỉ nghe nói có thơ siêu thực chứ lời nhạc siêu thực thì mãi đến Trịnh Công Sơn người nghe mới nghiệm ra!
      Nhạc là tiếng của tâm tư, tình cảm nhưng ca từ Trịnh Công Sơn hầu như còn là tiếng của thân phận con người, trong đó có thân phận quê hương, tình yêu hơn là cái ngọt ngào của nó như các nhạc sĩ khác thường mang lại cho người nghe. “Trẻ thơ ơi tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”, nếu không tin Trịnh “phổ thơ vào nhạc” thì không hiểu được vì sao ca từ của ông lại khác những nhạc sĩ khác như vậy. Thân phận con người là lĩnh vực phản ảnh của thơ văn chứ không phải của âm nhạc có lời ? Tôi tự trả lời cho mình câu hỏi này bằng cách đồng thuận với... chính mình! Chính nhờ tính siêu thực mà trong bối cảnh miền Nam những năm 60, khi ảnh hưởng chủ nghĩa hiện sinh có một chỗ đứng nhất định mà Trịnh Công Sơn bứt phá lên chia sẻ những ưu tư với giới trí thức trẻ. Hồi ấy, không được yêu thì... khổ đã đành, mà có mối tình lớn cũng thấy khốn khổ làm sao, bất an làm sao , những con người đấy sống trong tâm trạng bơ vơ phảng phất hoài nghi, băn khoăn về thân phận con người như một phạm trù triết lý. Thân phận quê hương chiến tranh in rất đậm trong ca khúc của Trịnh, và trong đó thái độ của nhạc sĩ được nhiều người cho là phản chiến. Nhưng tôi nghĩ, ngay cả những người lính thời ấy (trong đó một thời có tôi) cũng thích những ca từ “phản chiến” này của nhạc sĩ, bởi họ làm bổn phận của một công dân nhưng trái tim, tâm hồn cần được vỗ về, chia sẻ dù không chắc đã có sự đồng cảm !
     Ca từ Trịnh Công Sơn “gõ” đúng cửa và chinh phục người ta, ca khúc của ông vừa là món ăn thơm thảo của những trái tim âm nhạc vừa là sự quay quắt cuả những trái tim thơ, hơn 40 năm tôi vẫn nghĩ như vậy. Người ta nghe ca khúc của ông mà chẳng “hiểu” gì nhưng rất lâng lâng chếnh choáng bởi những câu coi như còn “bí ẩn” đó. Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao...” hay “người ngồi xuống xin mưa đầy. Trên hai tay cơn đau dài, người nằm xuống nghe tiếng ru”. Sẽ rất tốn công khi giải mã những câu này, bởi vì nó là ...ca từ siêu thực, vậy thôi .
     Có một điều là, những chữ rất bình thường một khi đã thành ca từ của Trịnh Công Sơn thì ít nhạc sĩ nào còn đến với chúng nữa, nó như là một cô gái thông minh nền nếp đã có một bến đậu yên bình thì những con bướm si tình chỉ còn cách đứng xa mà đau khổ. Hay nói theo cách bây giờ, những ngôn từ ấy đã có "thương hiệu" Trịnh Công Sơn rành rành. Mưa hồng (mưa và một trong những màu), nắng thuỷ tinh (nắng và một thứ...vật liệu xây dựng), lời buồn thánh (lời buồn và ông thánh) v.v là những ngôn ngữ đời thường nhưng nếu sau khi từ Trịnh Công Sơn đi ra, chúng có xuất hiện ở đâu thì có lẽ đấy chỉ là ...tên những quán cà phê văn nghệ, quán nhậu thì tuyệt nhiên không! Cà phê Diễm Xưa có ở nhiều nơi nhưng lẫu dê Mưa Hồng thì rất chướng tai và cũng chưa đâu có. “Xưa rồi Diễm” mãi đến bây giờ tôi vẫn nghe những người sinh ra sau 75 nói.
      Mang đến cho nhân gian những cảm xúc thơ chia sẻ nỗi bơ vơ với họ, nhưng Trịnh Công Sơn cũng nợ nhân gian biết bao là ngôn ngữ khi “chiếm dụng” thành của riêng ông! Ca từ - đúng ra là thơ - của Trịnh Công Sơn len lỏi vào tâm can, vuốt ve, ru nhiều thế hệ. Ca khúc Trịnh buồn, không não tình, cái buồn không đẩy người nghe xuống mà đồng hành với họ, bởi có quá nhiều lúc người ta như cánh vạc bay đêm, tịch mịch đến nỗi chỉ còn nghe được có mỗi tiếng bay của chính tâm hồn mình!

Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

NHỮNG THANH ÂM HẠNH NGỘ - VÔ BIÊN




Cơn mưa chiều
Xoá đi
Những dấu chân trên bãi vắng
Trôi đi những muộn phiền
Bản thánh ca hợp tấu
Bằng thanh âm hạnh ngộ
Nở đoá giữa lòng đại dương
Mưa trên biển vắng
Những bong bóng không kịp vỡ
Theo bóng phù du
Những con còng không kịp chui sâu
Đà hoá kiếp
Những nỗi buồn chưa kịp nấc lên
Đã thiên thu
Dòng chảy về đâu
Ngọn lửa nóng từ đâu
Để đại dương mãi là đêm bí ẩn
Đợi một bình minh khai rạng mặt trời
Tôi đi tìm bóng tôi
Mưa chiều nay nhoè nhoẹt
Chiếc bóng chưa kịp hồi sinh

 Cái tôi  cuồn cuộn
Một vòng tròn chạy đuổi
Mệt nhoài – không khớp những đường rây
Những cơn mưa đi từ vạn nổi buồn xao xác
Về đạị dương
 Hoá hạt ngọc cho trời.

         Đà nẵng 3. 2014