Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

THƠ NGUYỄN ĐÌNH BỔN

Những ngày đô thị buồn tênh
Tôi ra nhìn nước sông bềnh bồng mây
Hồn tôi trôi giữa mưa dày
Có lao xao sóng cùng lây lất về…
Những ngày thức giữa cơn mê
Tôi ra đứng ngó tứ bề mông lung
Hồn tôi vết cắt khốn cùng
Giữa cơn huyễn mộng một vùng hoang liêu…
Nơi đây giờ đã chợ chiều
Dù bao cờ dựng thắm nhiều máu rơi…

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

TẠP CHÍ SỒNG HƯƠNG RA MẮT THƠ TÂN HÌNH THỨC

Sáng 29.8.2014, tại Cafe Thứ Bảy 19B Phạm Ngọc Thạch Q.3 TPHCM Tạp chí Sông Hương đã tổ chức buổi ra mắt tập sách " Thơ Tân Hình Thức Việt - Tiếp Nhận và Sáng Tạo" khá thành công với sự góp mặt của bạn bè thân hữu, và dĩ nhiên anh em đồng hương xứ Huế đến ủng hộ đông nhất.
Xin liệt kê một số nhà văn , nhà thơ tên tuổi : Hồ Đăng Thanh Ngọc (TBT Sông Hương chủ trì buổi ra mắt) , Inrasara, Nguyễn Tiến Văn, Nhật Chiêu, Ngô Thị Hạnh,  Chu Sơn, Kim Thoa ,Nguyễn Phú Yên, Hồ Đắc Thiếu Anh, Trần Thùy Mai, Trần Hương Giang, Cao Quảng Văn, Lê Duy Đoàn, Hoàng Kim Oanh,Trần Hoài Anh  Elena Pucillo Trương ,Trương văn Dân, Nguyễn Sông Ba, Đoàn Đình Thạch, Lê Viết Yên,Mã Lam,Trần Dzạ Lữ, Bảo Cường, Vương Kiều, Lý Đợi, Đình Nguyên, Vũ Trọng Quang, Trần Hữu Dũng, Lê Văn Duy, Nguyễn Đông Nhật, Nguyễn Thanh Văn, Phạm Chu Sa, Dương Xuân Định, Đỗ Hương, Trần Hồ Thúy Hằng, Phương Huyền, Trần Xuân An, Nguyễn Miên Thảo, Nguyên Quân, Lê Minh Phong, Từ Hoài Tấn, một số cơ quan báo chí và một số bạn trẻ.
Một vài hình ảnh chép lại từ hai bạn Trần Hữu Dũng và Lê Viết Yên (FB)







Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

SÁNG NAY - LUÂN HOÁN

sáng dậy tản bộ gởi thư
đội cái mũ trắng mua từ Việt Nam
đầu tóc phơi phới nhẹ nhàng
mùi hương tổ quốc dần chan khắp mình
máu thong dong những sợi tình
buộc cơ thể với bóng hình quê hương
ngỡ đang qua các con đường
ngày xưa hí hửng đến trường hồn nhiên
mỗi góc phố cung cách riêng
nối nhau vây kín nỗi niềm xưa xa
thân mây động gió là là
đã về vừa chạm cổng nhà đang trông
nỗi nhớ, ồ ai đã trồng
bạc trắng nhúm bụi cạnh hông cửa chờ
đến rồi sao chưa chịu vô
thiếu cánh tay mở ngày nào của cha
bước đi nghe tiếng khóc òa
giật mình vừa tới hiên nhà hộp thư
sáng nay, kỳ lạ, hình như
vừa đi vừa ngủ trầm tư điều gì
thầm rờ xem lại tứ chi
vẫn còn các cái phương phi con người
không buồn mà cũng chả vui
dửng dưng, tích cực rút lui khỏi đời
sáng nay như đã xong rồi
sáng mai lặp lại thì thời sáng nay
sáng mốt vẫn cũng sáng nay
sáng nào, đâu biết, gió bay một mình
Luân Hoán
9 giờ 11, 26-8-2014

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

THỞ RỪNG ĐẠI LÀO - PHAN TRUNG THÀNH

Thả bộ váy cho đất thả gương mặt cho trời
thả cái tôi thả cái ta
thở hồn nhiên đồi thông Đại Lào
để lại dấu chân không.
Mưa Đại Lào thấm đất không sợ trượt
gió Đại Lào không sợ cây đè
muỗi mòng xem như không có
cười- nói- hú- hí khỏi canh chừng!
Lão cửu vạn hồn người, rắc một chút mật tin vào món “cơm Tây Tạng”
ôi thực khách đừng nhìn vào bốn bứt phên
những vách ngăn không che rừng Phương Bối
sấm trên trời lá thông nhọn dưới chân
Cạnh một gốc bạc hà sét đánh
lão đứng nhìn bìa lá thóp xanh
rồi ngẩng mặt trách trời bá láp
chơi ngon thì đánh tiếp ông!
Thở no nê ngực đầy ngực lép
rồi hạ san thơm thảo ngụm chè
rồi hạ san mang thơ Sơn núi
rồi hạ san vừa đi vừa cúi…
3.2006
----------------
Trích trong Đồng hồ một kim - Nxb Văn Học, năm 2008

Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014

TỰ BẠCH - NGUYỄN MIÊN THẢO



Năm anh ba mươi tuổi
Ngỡ mình đi đúng đường
Giờ sắp tuổi lai hi
Mới biết mình lạc lối

Mười hai năm làm quan
Lòng luôn sao bức bối
Mười tám năm làm dân
Mới biết mình có tội

Mười tám năm làm thinh
Mười tám năm không nói
Em tặng một ngày xuân
Cuộc đời anh tươi rói

Chỉ cần nụ cười em
Cuộc đời anh đã khác
Chỉ cần được yêu em
Anh không còn đi lạc.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 8 năm 2014

TRÊN ĐỒI SIM Ở ĐẠI LÀO - TRẦN DZẠ LỮ



            
                          Trên đồi sim tím nghiêng qua
                          Thông reo cô tịch , tình cha phía nào?
                          Mẹ ngồi cùng cốc tiêu dao
                          Bốn mươi năm trước hoa đào  hỏi ai?

                          Trên đồi sim chút mưa ngày
                          Cũng chan chát nhớ, anh đày đọa anh…
                          Kể từ cơn mộng thôi xanh
                          Phố xưa ở lại ,em thành thất chưa ?

                          Đồi sim tím đến bao giờ
                          Rượu sim anh uống đâu ngờ liêu xiêu?
                          Ngó về Phương Bối đăm chiêu
                          Tiểu Khê còn đó mưa chiều căm căm…

                         Trần Dzạ Lữ

                          

Thứ Năm, ngày 21 tháng 8 năm 2014

MẶT THÁNH MẶT QUỶ - TRUYỆN NGẮN TRẦN QUANG NGÂN




A ha ! Am một tiếng sấm nổ vang trời, cơn mưa vừa đổ nặng hạt, đất trời âm u bỗng trở nên quang đãng, trời quang mây tạnh, dân làng nháo nhác ra xem, kẻ lo âu, người suy ngẫm, chỉ có lão Chư là đi ra đi vào, hớn hở. “A ha ! A ha ta thờ đúng vị rồi; ta thờ đúng vị rồi”. Đó là hai tảng đá làng Cam bị sét đánh thay hình đổi dạng, tảng đá hình mặt thánh trở thành mặt qủy, còn tảng đá hình mặt qủy trở thành hình mặt thánh, còn tảng đá hình thanh gươm đứng ở giữa thì vẫn sừng sững nhô lên, không trầy trụa, tróc trúa chỗ nào. Câu chuyện dân gian truyền kể lại rằng không biết tự đời xửa, đời xưa, năm não, năm nào, đâu từ cái thuở còn hồng hoang, hoang hốc, giữa cánh đồng làng Cam tự nhiên lại mọc lên một khối đá to như một đống rơm khổng lồ; đến thời hai anh em cùng cha khác mẹ làm tộc trưởng hai làng Cam, làng Bưởi nổi lên tranh giành lãnh địa để thả trâu, bò, dê, ngựa; sự tranh chấp bằng gậy gộc, dao mác xảy ra hàng ngày, khiến tre nứa hai làng tàn rụi, trai tráng cứ lo việc đánh nhau, thương tật, chết chóc không làm ăn gì được đâm ra đói khổ, nạn trộm cắp, cướp giật cứ lộng hành, xảy ra ngày một không ai ngăn chặn được. Rồi một hôm, trời đất âm u chuyển mưa, có những vạch sáng chớp ngang đồng, ầm, ầm, ầm sét đánh ba cái, tảng đá rạch ra làm ba, một bên hình mặt thánh, một bên hình mặt qủy, còn chính giữa hình lưỡi gươm nhọn hoắt, lăm lăm đâm thẳng lên trời. Qua vài hôm sau hai vị tộc trưởng hai làng ngã lăn ra bệnh, nóng sốt âm ỉ, trái đậu mọc khắp cả người, các lương y ngòai làng, trong tổng không ai chữa được, bèn đem hương đèn, cây trái, dê, gà ra tảng đá tế lễ khẩn cầu lạy vái thì mới khỏi, nhưng mỗi người đều phải bị mù chột một con mắt bên trái, mặt mày, da thịt lốm đốm, lỗ nhỗ như tổ ong, dân làng được yên ổn. Từ đó tảng đá trở thành vật thiêng của hai làng và của thiên hạ, cũng lạ thay từ đó cam, quýt, bưởi của hai làng đều sai quả và ngon ngọt. Tiếng lành đồn xa họ thi nhau ra nhặt những cục đá vỡ văng ra về đẽo gọt thành tượng để thờ, một vài anh thợ điêu khắc tự phát cũng thi thố đẽo tạc để bán, họ tạc vậy mà đâu ra đó, mặt thánh ra thánh, mặt qủy ra qủy, mặt thánh thì hiền lành, đức độ, bao dung; mặt qủy thì tham lam, hiểm ác, dục vọng. Đá bên tượng thánh thì tạc thánh, đá bên tượng qủy thì tạc qủy, lưỡi guơm lệnh chúa thì chẳng ai thờ. Nhưng sự thật thì họ chẳng biết thờ vị thần nào cho phải; thờ thần mặt thánh thì sợ thần mặt qủy quấy nhiễu, thờ thần mặt qủy thì sợ gia đình không an ổn, mà ai lại trong nhà thờ cả thánh lẫn qủy thì sao được; ừ - ừ chi cho bằng cứ ra đó mà lạy cho chắc, đã có lưỡi gươm thiên lệnh ở giữa phân chia phải trái rạch ròi, việc lành thì thánh ban, việc giữ thì qủy phạt, thế thôi; Mà cũng không biết từ đâu có đàn quạ đen thui, đen thủi bay đến nhả hạt mọc lên một cây đa to tướng, nay nó đã trở thành cây cổ thụ che mát cả khu vực, người xưa gọi đó là cấm thiên thạch, ai có việc ốm đau, cầu phúc, cầu tự, cầu lành, cầu may thì ra cấm Thiên thạch cầu xin. Sự cúng bái linh thiêng lâu đời có lúc biến thành thủ tục, nhưng có khi nó cũng bị nhàm chán và lơ đãng nhất là sau những ngày cách mạng đứng lên “Linh tại ngã, bất linh tại ngã. Có thờ có thiêng, có kiêng có lành” thế thôi. Sự êm ắng kéo dài khá lâu, có người lại nói: nếu có thần linh qủy dữ thì đã vặn cổ lão Mạch thuở ấy rồi, lấy đâu để sinh ra thằng Chư khỏe như văm thế kia.
Ma bắt cũng coi mặt người ta, ai chấp bắt chi cái lão sống vô gia cư, chết vô địa táng ấy, qủy thần bắt nó để được gì mà bắt !
Lão Mạch không biết từ đâu đến làng này, làm thuê vác mướn ở chợ bến sông, ngày qua ngày chỉ có cái quần cộc với tấm bao tải trên lưng, lúc hết việc, lão tu vài cốc rượu sỉn sỉn về nằm dưới gốc đa cấm Thiên thạch đánh một giấc, có một buổi trưa bà cả Đoan đi thăm đồng về ngang, giữa đồng không mông quạnh chẳng thấy ai, bà rón rén ngồi hớ hênh bị lão Mạch ôm vào trong cấm làm bậy, la hét chẳng được, dẫy nẩy chẳng xong, đến khi sanh thằng Chư, cũng là ngày ký hiệp định Genève thì lão biến đi đâu mất; nghe đâu thời tiền khởi nghĩa lão ở đâu bên làng Đòai, lão tham gia đội cải cách đi đập phá các dinh miếu khắp nơi, tham gia đội án sát, cầm dao bảy đi vung múa lung tung, rồi đùng một cái lão bị tinh thần hỏang lọan, điên điên, tàng tàng, đi qua chợ bến sông làng Cam, làm thuê vác mướn, kiếm sống qua ngày, nhìn khuôn mặt lầm lì của lão ai cũng ớn sợ. Đến khi thằng Chư lớn thì bà cả Đoan cũng không còn, bà góa chồng thời còn son sẻ, có chút nhan sắc nhưng bị lỡ thế thì ở vậy, ở mãi đến khi chết già, thằng Chư thì tàng tàng, chập chập, không vợ không con, làm nghề đồ tể giết heo giết bò thuê. Trời ạ, gã phàm phu tục tử chẳng khác nào lão Mạch, suốt ngày cứ lè nhè say sỉn, hết ăn lòng lợn đến của nợ trâu bò, thiến được bộ nào là gã đem về nhậu tất, có khi gã tùy hứng đem lên cả bàn thờ thánh qủy mà thắp nhang lạy; gã ương ương, ngạnh ngạnh khác người, người ta thờ tượng thánh hoặc qủy, gọt đẽo thành hình, thành tượng, còn gã thì thờ cả hai, gã chỉ nhặt hai cục đá ngòai cấm to bằng cái nồi nấu cơm, đặt lên cái khám dựng giữa sân rồi thắp nhang cúng vái lung tung, ai hỏi thì gã nói càn “Làm gì biết mặt thánh mặt qủy ra làm sao mà đẽo, mà tạc, biết đâu mặt ngòai giống thánh mà mặt trong giống qủy thì sao, và ngược lại mặt ngòai như qủy mà trong lòng là thánh thiện cũng nên. Thánh cũng có cái hay của thánh, mà qủy cũng có cái lộc của qủy ta thờ hết, thờ ngòai sân thôi, trong nhà để thờ mẹ, của ngòai sân thánh, qủy hưởng không hết thì cô hồn các đẳng đến hưởng, xong đến ta, của ngon mà, ai không thích…” Mỗi lần cúng vái ba điều bảy chuyện xong là gã mang xuống giữa sân nhậu sỉn lăn kềnh ra nằm ngáy kho kho. Chuyện lão Chư thành chuyện pha trò đến tai mấy thanh tra trên tỉnh về công tác ở làng, họ cười ha hả rồi bảo nhau – “Lão ấy vậy mà biết chơi “ngầu pín đấy” cao lương mỹ vị đấy – tìm đâu ra nhiều”.
- ở lò thiến mụ Hai Lãm thiếu gì .
- Lão Chư thầu hết rồi
- Bảo lão nhượng lại, cho lão ít tiền và đừng nói với ai.
- Nhưng ai làm ?
- Đem ra quán nhậu Sáu Lê.
- Không được, thiên hạ biết kỳ lắm
- Đến nhà chủ tịch xã.
- Nhà tớ không được, mời đòan đến nhà chủ tịch nông dân tối nay nhậu luôn
- Ô - kê
- Mà ai làm
- Tôi làm được, xin bảo đảm ngon.
- Đã làm chưa ?
- Nhiều lần rồi. Một người trong đòan thanh tra nói
Bữa nhậu tổng kết thịnh sọan được tổ chức ở nhà ông chủ tịch Hội nông dân tập thể
- ừ ngon
- Mời bác chủ tịch cựu chiến binh. Một anh gắp bỏ cho cụ Loc
- Món gì lạ thế này, ruột gìa không ra ruột gìa, ruột non không ra ruột non, dồi trường cũng chẳng phải
- Ngầu pín đấy, bác xơi thử, ngon lắm đấy
- Ngầu pín là cái gì ?
……… một anh nói nhỏ vào tai cụ Lộc.
- Thật hết chỗ nói, các chú ra thằng Chư hết.
- Bố à – Thời bố chưa biết ăn đấy thôi
- Hồi nào đến giờ ai mà ăn vậy chứ. Các chú đã xơi hết lục phủ ngũ tạng, thịt xương nó còn thấy chưa đủ xơi  luôn cả ngọc hành, củ tỏi nó nữa …
Cả bàn cừơi khà khà – Zô zô,  trăm phần trăm.


Việc linh ứng qủy thần im ắng đâu được vài năm ít ai nhắc đến, lũ trẻ ở trong làng thường rủ nhau ra bóng cây đa bày trò chơi, chiều nào chúng cũng đùa nhau, đuổi bắt trốn tìm leo lên cây, chạy nhảy lung tung, có lần chúng leo cả lên đầu qủy thánh, thi nhau đái dỗng đưa nào xa, lạ thay đến giờ thiêng, tối về chim đưa nào đứa nấy sưng phù, đầu óc mình mẩy nóng ran, đưa vào trạm xá, bệnh viện chữa không khỏi, thôi đành bàn nhau ra tảng đá cúng vái van xin vậy, thế là bố mẹ chúng cùng nhau mang lễ vật ra tảng đá tế lễ, hôm sau thì bệnh giảm, tiểu được nhưng chưa khỏi hẳn, phải nhờ cô đồng Năm, cô ợ ngáp lên đồng rồi bảo phải tạc tượng thờ  như trước đây mới được, nhưng tạc tượng nào? Mặt thánh hay mặt qủy ? Cô đồng cứ mãi ậm ừ cũng không nói được.

                                                                                                 Trần Quang Ngân



Tác giá là Hội viên Hội VHNT tỉnh Lâm Đồng
Thơ, truyện tác giả này đã in nhiều ở Báo Văn nghệ, Văn nghệ Quân đội, Tạp chí LangBian…




Địa chỉ :
            Trần Quang Ngân 9/19 Trần Phú – phường Lộc Sơn – thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng . Điện thọai : 063. 725 155

Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

RA MẮT QUÁN VĂN SỐ 25 - LỮ QUỲNH MỘT THỜI Ý THỨC


VỚI DÒNG SÔNG - VÕ CHÂN CỬU


Nhà thơVõ Chân Cửu vá Họa sĩ Đinh Cường (trái)



Cho tôi quẳng tất cả những gì khinh ghét căm giận tủi hờn mưu mô xảo quyệt xuống lòng ngươi.
Ơi dòng sông chảy xiết.
Đã qua bao thác ghềnh,
Ta biết người còn uốn khúc thong dong
Trước khi về với biển
Nơi cửa đập đã chặn dòng, nhưng người dân vẫn dành một bên làm cửa cho cá bơi lên
Những xẻo lầy thong dong mùa đẻ trứng
Một mẩu giấy vo tròn cũng không ai ném xuống dòng sông
Những thiếu nữ bỏ giày chạy thong dong tìm những bụi hoa tươi đứng chụp hình
Những đám cỏ khuất sau lùm không dấu dao mà vẫn phẳng
Êm mượt như thời gian
Không nghe lời rao giảng trước những tượng đồng
Cuộc chiến tranh đi qua không ai muốn nhắc
Kẻ chiến thắng và người bại trận
Đều thả hồn ngây ngất trước dòng sông

*

Tôi đến từ một xứ sở phương đông
Những họng súng biến hình những tượng đài chiến thắng
Những mơ ước trong đầu đều trở thành hoang tưởng
Những cặp mắt soi dò từng nhánh rễ trong tim
Mốt mai kia muốn tới cửa thiên đường
Hãy ném hết vào sông những gì dơ bẩn nhất
Ũi lấy nốt những rễ bàng rễ cọc
Có sức người vắt đất ra làm nước
Không xếp hàng đâu thể đứng khoan thai
Những dòng chảy đen điu tan mọi kiếp hình hài
Sông hứng trọn cho đất ngầm lên tiếng

Sông Tranh

*
Cho tôi ném vào sông bóng dáng riêng mình
Sông giữ nhé
có ngày tôi trở lại…

                                                              (Columbia-Vancouver 4/2014)

Sầu Riêng

Sầu riêng rụng ban ngày
Ủ hoài hương vẫn nhạt
Em đi lấy chồng xa

                        (Bảo Lộc 7-2014)