Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

HEO MAY VÀ BÃO - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Ảnh của Huế Đinh Mai.
Lòng anh cơn bão lớn
Lòng em là heo may
Bão như cơn cuồng nộ
Rơi buốt theo tháng ngày

Tình em như heo may
Suốt mùa yêu thổi mãi
Anh ơi, anh có hay
Khẽ thôi mà tê dại!

Thứ Năm, ngày 16 tháng 4 năm 2015

PHỐ HUẾ - HỒ NGẠC NGỮ


Nơi tuổi thơ tôi có những đêm buồn
Trời thực lạnh, tôi ấp lồng than đi theo mẹ
Phố âm u, những con đường phố Huế
Mấy khu vườn đóng cửa kín chiều hôm

Nơi bạn bè tôi thành những gã cô đơn
Khói thuốc, cà phê, tháng ngày trống rỗng
Câu thơ viết như sông Hương mơ mộng
Mà trái tim đã là sỏi Ngự Bình

Nơi tình yêu tôi còn một màu xanh
Vuông cỏ hẹn, hoa tường vy đầy giậu
Tâm hồn em có bao điều ẩn giấu
Hương cau dịu dàng nói hộ đêm đêm

Tôi vẫn là một kẻ lạ thân quen
Đến với Huế, chưa hiểu lòng của Huế
Nghe những tiếng...mô, tê, răng, ri, rứa...
Ngỡ ngày xưa của Huế hiện về...

Hồ Ngạc Ngữ
16.4.2015

Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2015

THƠ TÌNH NGƯỜI ĐÀN ÔNG 70 TUỔI - TRẦN VẠN GIÃ



Cuối tháng ba gió chìm trong nổi nhớ
Dạt cánh chim trên đồng cỏ gọi mùa
Hay là tôi trở về nhà gọi gió
Để thổi qua thơ một chút hương thừa

Đừng níu tay tôi sợ tan làn sương mỏng
Sợ tính đa tình tan vào mênh mông
Đừng thắp cho tôi thêm nhiều ánh lửa
Sợ vấp hoàng hôn dưới bước chân mình

Chiều trầm tư trang sách cũ lặng thinh
Nhìn bài thơ tình.Giật mình hư ảo
Chén trà lạnh.Tiển đò qua bến khác
Quay lại đồi sim.Sim tím tự bao giờ

Già sinh tật .Cỏ non chờ mưa hạ
Tôi loay hoay không thoát khỏi đàn bà
Suốt đời tôi dòng sông không tỉnh lặng
Suốt đời tôi chìm nổi khúc tình ca.

TRẦN VẠN GIÃ

Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

NHIỀU KHI - HOÀNG THẢO LỌ LEM

Nhiều khi dừng lại một giây
Trong cuộc đời đó để xây ân tình
Nhiều khi mình thưởng chính mình
Một ngày thanh thản đến từng phút giây



Nhiều khi mình thấy một ngày
Qua nhanh quá đỗi còn mình đứng yên
Nhiều khi mình thấy truân chuyên
Như hòn đá chọc khuấy yên mặt hồ

Nhiều khi mình thấy mình ngu
Tại sao mình cứ lu bu trong đời
Nhiều khi mình ngỡ đã về
Sao chân mình cứ vụng về loay hoay

Nhiều khi mình thấy mình hay
Người mê, mình tỉnh, người say, mình vờ
Mình đâu cần một ván cờ
Mình là mình, cứ làm thơ, vui rồi...

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

TỨ TUYỆT VỀ QUÊ - TRẦN DZẠ LỮ



1/Ở ĐÔNG HÀ
Ngọn gió Nam Lào không thổi bạt
Đông Hà chằm(*)lại một sắc xuân
Đường lên Lao Bảo còn thơm ngát
Hương cafe dịu ngọt, đằm đằm...

2/Ở QUẢNG TRỊ
Thấp thoáng trong chiều cát trắng ơ
Bóng em yểu điệu vẫn chưa mờ
Giọng ai trọ trẹ bên thành cổ
Phải gọi ta về đan nét xưa?

3/Ở NONG
Mù sương đậu xuống hoa thầu đâu(*)
Mới sớm răng mà đã nhớ nhau
Trong nớ, em có thầm nhắc khẽ
Sao anh ''nhảy mũi'' quắt quay sầu?

4/Ở CHỢ THẦN PHÙ
Thoắt, tôi rớt xuống chợ Thần Phù
Mỏi mắt tìm mua hoa phù du
Hoa không ai bán, tình không thấy
Chỉ thấy sương đầy trong gánh rau...

5/Ở TRUỒI
Chè Truồi không ngải mà say
Áo ai xanh đến thèm lây lất nhìn
Giật mình, nhớ nụ cười em
Mong vô trong đó đong thêm tình đầy!
TRẦN DZẠ LỮ

(*) Những từ mang ngữ nghĩa địa phương

-Chằm: vá, đan, khâu
-Hoa thầu đâu: hoa sầu đâu
Top of Form





Đâu cần phải đến Nhật
Và Đà Lạt mù sương
Ở Saigon vẫn có
Đường hoa mang tên em...

Anh Đào cuối tháng Giêng
Sắc hoa bừng đến lạ
Anh vội vã tìm em
Sóng đôi về nơi đó

Con đường Điện Biên Phủ
Phơn phớt hồng hoa thơm
Hạnh phúc mình đu đủ
Trong lạch máu đường tim...

Nói vậy anh vẫn tin
Em mơ mòng đến Nhật
Ngắm Anh Đào rất thật
Nơi đảo người thênh thênh!

Rượu Sa kê ngọt hiền
Đêm xa, em độc ẩm
Xứ Phù Tang rất lạnh
Chùng nỗi nhớ cùng anh?...

Nói vậy anh vẫn thương
Em một lần đến Nhật
Một lần rồi mai mốt
Ra sao cũng cam lòng...
TRẦN DZẠ LỮ


Thứ Ba, ngày 31 tháng 3 năm 2015

HÀ NỘI ĐANG CHẶT HÀNG TRĂM CÂY XANH - BÀI THƠ TÌNH THÁNG 7 - LÊ NHO QUẾ SƠN


Giả sử cây xanh biến mất trong thành phố này
Không gian lấy gì sớm mai xanh để thở
Thời gian lấy gì đang trưa dừng chân ngồi lại
Anh lấy đâu chiều về mang biếc vào thơ
Tháng ngày này
Khi chúng mình yêu nhau
Anh thêm yêu những con đường có nhiều cỏ cây
Cây thấp cây cao
Cây hoa cùng cây trái

Trong tán lá lòa xòa
Anh mơ về tóc em lõa xõa
Dưới tàng phượng vĩ
Nụ cười em tươi tắn môi hồng
Và những đóa quỳnh anh
Nhuộm vàng màu áo em

Khi lá loáng bạc trong nắng tàn
Gọi về ánh ngời một đôi mắt đen to
Khi lá đong đưa
Có mái đầu em nghiêng nghịch đùa đâu đấy
Và sau mưa
Cành lá im lìm
Như một hôm em buồn vời vợi

Bây giờ là tháng bảy
Ngọc lan vừa trổ hoa
Thơm thoảng hương môi người một lần nhớ mãi

Giả sử cây xanh biến mất trong thành phố này
Đường phố chỉ còn bê tông, sắt thép, tường vôi
Như mặt người vắng bóng nụ cười
Trần gian thành sa mạc
Tình yêu
Không cộng hưởng sắc màu
Làm sao mà lãng mạn!

Chiều nay
Anh bước lạc vào một chốn hoang liêu
Một con đường chết
Khi thử xóa hết những vòm cây chung quanh
Bằng tưởng tượng...

LÊ NHO QUẾ SƠN

Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015

GHEN DÙM CHỒNG EM - NGUYỄN MIÊN THẢO

Ta ghen với chồng em thì không phải đạo
mà nói không ghen thì chẳng thật lòng
thôi thì ta ghen dùm cho chồng em vậy
mấy thằng trai trẻ cứ lăng xăng

Ta biết em là gái chính chuyên
một dạ một lòng yêu chồng con rất mực
nhưng ta đã yêu em, một đời lãng tử
cũng mong một ngày sẽ hóa trăm năm

Có nhiều đệm ta nằm không ngủ được
nhớ về em  hồn hậu ngây thơ
em duyên dáng nên lắm thằng đeo đuổi
bao lão gìà khú đế cũng ngu ngơ

Thôi đành vậy biết làm chi được
ta yêu em yêu hết cả tấm lòng
em hạnh phúc bên chồng con em nhé
những đêm dài ta mộng với hư không



Thứ Bảy, ngày 28 tháng 3 năm 2015

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI " THEO DẤU NHÀ THƠ " CỦA VÕ CHÂN CỬU

                     
Cuối tháng 3-2015, Công ty sách Phương Nam vừa phát hành tập tản văn thứ 2 của nhà thơ Võ Chân Cửu: Theo dấu nhà thơ. Sách dày 270 trang, in đẹp với tranh của họa sĩ Lê Thánh Thư ( bìa1), Lương Trường Thọ (bìa 4).

                        Cùng “theo dấu nhà thơ”

Sau “22 Tản mạn” (do NXB Hội Nhà văn & Công ty sách Phương Nam xuất bản, phát hành tháng 6-2013), tác giả Võ Chân Cửu lại “Theo dấu nhà thơ”-trong đó có bóng dáng chính mình-để phơi bày nguyên do tạo tác và sự xuất hiện của những bài thơ  trước năm 1975 ở Sài Gòn và các đô thị miền Nam.

Không chủ trương đi sâu vào khắc họa chân dung văn học, nhưng ở đây, tính cách các nhà thơ được nhắc đến, ít nhiều cũng cho thấy nét đặc trưng của dòng chảy thơ ca giai đoạn trên. Đậm nét là những nổ lực vượt lên những trói buộc của thời thế, thoát khỏi ảnh hưởng người đi trước để tự làm mới sáng tác của chính mình. Đâu đó, có thể nghe ra sự ngậm ngùi bởi “được mùa quá ngắn” của lứa cầm bút được định danh vào giai đoạn 1968-1975, trong đó có tác giả tập sách.

Vẫn với lối viết ẩn dụ, nhiều chỗ mang tính tự sự, người ta thấy Võ Chân Cửu cố gắng lý giải “thơ chết từ đâu”, và “hoài niệm xuân xa”. Ở những bài thơ và những nhà thơ được nhắc đến sau cột mốc 1975, người đọc thấy rõ niềm tin mãnh liệt của tác giả về sức sống mãnh liệt của thơ ca trong ngôi nhà nghệ thuật chung. Sau Bùi Giáng, Cung Trầm Tưởng, Nguyên Sa, Hoàng Trúc Ly, Du Tử Lê, Nguyễn Đức Sơn, Phạm Công Thiện, Trần Tuấn Kiệt, Trần Xuân Kiêm…phần trích dẫn các bài thơ sau 1975 của các tác giả từng xuất hiện trước đó như Nguyễn Lương Vỵ, Hồ Ngạc Ngữ, Phù Hư, Nguyễn Miên Thảo...; kể cả những cây bút đang tiếp tục làm thơ ở nước ngoài như Vương Từ, Trần Vấn Lệ, Nguyễn Thanh Châu, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Thị Khánh Minh…cho thấy ý kiến về bản lĩnh tạo nên bản sắc của mỗi người làm thơ. Tác giả cũng có những ghi nhận độc đáo xung quanh các nhà thơ nữ từ Nhã Ca, Lý Thụy Ý, đến lớp đương thời như Ngô Thị Hạnh, Vũ Thanh Hoa, Trần Hoàng Vũ Nguyên…Thơ ca  cần để “vinh danh nữ tính”…?- như các chị đã tự trả lời. Một số tác giả vốn nổi danh trong bộ môn nghệ thuật khác, được đưa vào đây như Đinh Cường (hội họa), Mang Viên Long, Trương Đạm Thủy (văn xuôi)…góp phần minh định sự bất diệt của cõi thơ (đích thực).

Tác giả có đi vào lý giải về cách hành văn và sự độc đáo, giàu có của ngôn ngữ Việt Nam…Điều này làm giải tỏa những băn khoăn trong tình hình thời sự hiện nay. Nhà thơ vẫn làm chức năng và nghĩa vụ của mình khi khơi gợi ra được cái hay, nét đẹp của ngôn ngữ dân tộc. Chính vì thế, người ta thấy tác giả  có phần cực đoan khi đề cập đến các dòng thơ tự cho là “tân hình thức” hay “hậu hiện đại” gần đây. Vấn đề này hy vọng sẽ còn được các nhà nghiên cứu lý luận phê bình bàn luận tiếp. Ở đây, người ta thấy rõ Võ Chân Cửu theo dấu thơ ca với mắt nhìn của một người nặng nghiệp văn chương.

Chính vì vậy, khi được nhận tập bản thảo được tác giả ghi thể loại “Tản văn”, tôi và những người từng biết tác giả, rất hân hoan. Sách viết về thơ các tác giả miền Nam trước và sau cột mốc 1975 hiện “hơi bị” ít. Viết về thơ mà lôi cuốn được người đọc, thì các nhà thơ có ưu thế vì bút lực dồi dào, như Võ Chân Cửu đang chứng minh…


                                                                      Chu Ngạn Thư

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 3 năm 2015

HÔN NHAU - VĂN VIẾT LỘC

Nhà thơ Văn Viết Lộc còn có bút danh Rừng Rú, trước năm 1975 có thơ đăng trên tạp chí Văn và các báo văn nghệ miền Nam. Sau 1975 anh tiếp tục viết và là chủ biên bán nguyệt san Học Trò (1990 - 1995) ở Sài Gòn, nhiều cây bút như Nguyễn Danh Lam, Bùi Thanh Tuấn, Châu Thu Hà thành danh hiện nay đều từng tham gia báo Học Trò.

Nhân thất tuần nhà thơ Văn Viết Lộc, HTTV xin đăng lại bài thơ tình anh viết trước năm 1975 với bút danh Rừng Rú.

HÔN NHAU

Trời sinh mưa nắng hôn nhau
Gió hôn ngọn cỏ, ao sâu hôn bèo
Cớ sao em chẳng làm theo
Mình hôn nhau ấy là theo lẽ trời

RỪNG RÚ

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

DÓNG CHẢY SÔNG HƯƠNG - LUÂN HOÁN

em từ Bảng Lảng ra đi
thong dong trong dáng nàng thi sĩ hiền

qua đồi Vọng Cảnh buồn nghiêng
về tây bắc mộng ươm duyên bến nào ?

lòng em sâu cạn ra sao
xuyên rừng Ngọc Trản lại vào chính tây

chan lòng cho đất xanh cây
xanh qua Lương Quán vơi đầy về đông

cá tôm nương bóng bèo rong
miếu Văn Thánh lượn, đồi Long Thọ vùng

uốn mình ôm giữ hoàng cung
TràngTiền, Bạch Hổ sầu chung một dòng

hương thơm từ một tấm lòng
Hương nuôi triệu triệu tấm lòng ngát hương

nhịp đời thăng giáng vui buồn
vẫn em lụa biếc trong nguồn máu ta

Gia Viên, Cồn Hến chan hòa
Thuận An biển gọi ta và em trôi

tuy trôi mà đứng ôm trời
vừa trôi vừa đựng mây bơi dịu dàng

Luân Hoán
(Cảm Ơn Đất Đá Trổ Thơ)

Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

THÔI ĐỪNG - KHUYẾT DANH

 thôi đừng nói chuyện trăm năm
hôm nay anh thấy mệt
muốn ôm em ngủ và quên hết
đời ta như một câu đùa

thôi đừng nói chuyện được thua
cho đi cũng là nhận lại
nào đâu có gì còn lại mãi
nay lên mai xuống cũng thường

thôi đừng nói chuyện yêu đương
anh tỉnh giấc nằm nhìn em ngủ
hình như thế cũng là quá đủ
ngoài trời gió rét căm căm

thôi đừng nói chuyện trăm năm
rừng xưa cũ bốn mùa cây trút lá.

Thứ Ba, ngày 24 tháng 3 năm 2015

KÍ ỨC VỌNG - VÔ BIÊN


  
Thương tặng : Hoa Soan. . 

.
Thu ở đâu 
Chiều rưng bóng khói 
Khuất lấp nẻo xưa 
 gạch ngói rêu phong 
Thời gian giữa bao điều xao động 
Bóng tường im 
Xiêu lệch nổi đợi chờ 

  Tôi về tìm xưa 
Đâu bờ dậu 
Em của ngày thơ dại qua rồi 
Chỉ còn lá vàng rơi kín ngõ 
Và nổi buồn 
 tím hạt mồng tơi 

  Tôi về 
Nhìn một phần đất quạnh 
Bên kia sông lấp bể sao dời 
Trái ấu nhọn tròn thương đôi lứa 
Đồng ruộng đâu rồi. 
Gốc rạ trơ phơi 

  Tôi về 
Hỏi thầm vào con nước 
Sông ơi sông 
Cạn kiệt đời người 
Mai trăm nhánh 
Người đi xuôi ngược 
Còn những chuyến đò 
Kí ức vọng sông ơi 

  Tôi về tìm 
Chỉ mùa thu ở lại 
Lá vàng rơi. . . 
Lá vàng rơi trên những ngõ đời 
Dâu bể người đi 
Trái tim thôi gởi lại! 
Mỗi phận người phần đất quyện 
Quê ơi. . .               
Sơn Trà đông 2013

Thứ Hai, ngày 23 tháng 3 năm 2015

EM MÙA XUÂN - NGUYỄN MIÊN THẢO

Một tháng rong chơi Huế, Quy Nhơn, Đà Nẵng nên Facebook, Blog HTTV tạm gián đoạn. Nay HTTV trở lại. Cám ơn các bạn

EM, MÙA XUÂN

Tôi đem nỗi buồn đi chôn
Cùng em băng qua cánh đồng sương mù

Buổi tối
Ngồi ngắm nhìn khuôn mặt em
Trốn tìm trong đôi mắt em
Đôi mắt tuyệt đẹp
Trốn tìm trong từng tiếng ho
Trốn tìm trong từng hơi thở
Hơi hám em

Hình như tôi đang hạnh phúc
Thực sự tôi đang hạnh phúc
Khi được yêu em
Bằng tất cả tôi
Đã bao ngày tôi trốn tìm trong nỗi nhớ

Em mỏng manh như tờ giấy quyến
Như lá lúa
Như ngọn gió đầu đông
Như hơi sương
Như em

Tôi tan  trong em
Hạnh phúc

Tôi ngủ đông trong mắt em
Với một sợi tóc

Đông tàn

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

NHÀ THƠ LÊ VĂN NGĂN ĐÃ RA ĐI

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
 NHÀ THƠ LÊ VĂN NGĂN 
ĐÃ QUA ĐỜI TẠI QUY NHƠN.
HƯỞNG THỌ 73 TUỔI
THÀNH TÂM CHIA BUỒN CÙNG CHỊ HẠNH PHƯỚC VÀ HAI CHÁU
CẦU NGUYỆN NHÀ THƠ THANH THẢN RONG CHƠI CÕI KHÁC

nguyễn văn trai, viêm tịnh, nguyễn miên thảo, từ hoài tấn, phạm tấn hầu, thái nguyên hạnh,phan lệ dung,tường vy,bùi ngọc long,lê công doanh,dương đình hùng huỳnh như phương, cao thoại châu, đức phổ, hoàng lôc,huỳnh ngọc thương,hồ trọng thuyên,nguyễn liên châu, nguyên quân,võ đại sửu ,bảo cường, hồ đăng thanh ngọc, trần dzạ lữ, và bằng hữu...

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 2 năm 2015

LỜI CHÚC ĐẦU NĂM - TRẦN HOÀI THƯ


Thương bạn hữu mà tay không thể bắt
Mà tình không thể nói hết trang thư
Cám ơn đời, còn lại dăm vần thơ
Rải những trang lòng qua những phường xóm ảo
Thơ tôi đấy, lòng tôi đây, chút quà lấy thảo
Nhận dùm tôi cho tôi được vui mà
Bởi bây giờ, tôi sống như hồn ma
Cứ thấy bóng mình chập chờn trên vách

Đừng tội nghiệp tôi, tôi đang hạnh phúc
Đang lúc này, được gõ một bài thơ
Hãy mừng dùm tôi, tôi vẫn vào ra
Có lúc đúng nhìn trời, nhìn gì chẳng biết
Không phải đâu, có một vầng mây cuối trời ẩn hiện
Như tóc tôi, trắng toát cả một rừng
Có lúc buồn, nước mắt lạnh như băng
Không phải đâu: giọt thơ thành lệ mặn

Tôi đang gõ đây, lòng tôi cảm động
Chỉ trái tim này, là giữ chặt tình thân
Xin gởi về như lời chúc đầu năm...

Trần Hoài Thư
Mồng hai Tết Âm Lịch Ất Mùi 2015

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 2 năm 2015

THÁNG GIÊNG - NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH

tháng giêng
hoa cải vàng
đau đáu
xa rồi
nên chẳng thấy mùa xuân
tháng giêng
đứng lại chờ...hư ảo
tôi đứng
chờ...tôi quên vết thương

tháng giêng
rừng sáng từng mắt lá
soi xuống
bàn tay tôi
lẻ loi
tháng giêng
tôi chờ quên trong nhớ
tôi với rừng
sao bảo thiếu đôi

tháng giêng
biển gọi người
thao thiết
bởi năm quên tháng
tháng quên ngày
tháng giêng
đứng đợi người biền biệt
bàn tay
bỗng nhớ
một bàn tay

Nguyễn Thị Duyên Sanh



Thứ Sáu, ngày 20 tháng 2 năm 2015

GIẤU XUÂN VÀO TÓC - THẠCH THẢO


Xuân lại về - áo mới bay
Bầy trẻ nít gọi cỏ cây hát mừng .
Bốn vùng nắng lụa rưng rưng
Có con mắt biếc ngập ngừng phía xa .
Thiêng liêng Tết - nhớ ông bà
Tổ tiên trăm họ mẹ cha khuất ngàn
Nhớ cô thầy - bạn bè thân
Bồi hồi kỷ niệm - lênh loang khuyết tròn .
Nghe tim mình chút héo hon
Một hình bóng cũ còn ngòn ngọt đau .
Thấp thoáng về giữa chiêm bao
Cho lòng lóng ngóng - nghẹn ngào tiếc thương .
Gõ chân buồn - bước tha phương
Nghe lạc lõng cả phố phường cuối năm .
Gom hết nhớ - ủ hương thầm
Giấu xuân vào tóc - trầm ngâm tặng ...chiều .

  Thạch Thảo  (Bình Dương)





Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015