Thứ Bảy, ngày 01 tháng 11 năm 2014

THĂM BẠN Ở HÓC - PÀ - TÓ - HỒ NGẠC NGỮ


Xa đời, bạn ở sâu trong núi
Sáng sớm trồng cây, chiều lượm củi
Đói, ăn hạt gạo tự mình trồng
Mệt, xuống ngâm mình trong dòng suối
Thăm bạn, sương mờ đưa dẫn lối
Hoa rừng ngan ngát tỏa mùi hương
Chim muông buổi sáng chào người tới
Con dốc cao cao, chân thấy mỏi
Không gọi tiếng người, cất tiếng hú
Ngữ ngôn vứt sạch dưới chân trời
Gặp nhau mới biết là bạn cũ
Ngửa mặt chào nhau một tiếng cười
Một túp lều tranh, một chén trà
Tháng ngày thong thả bóng mây qua
Không trang kinh sách, không thơ phú
Cùng với cô đơn cất tiếng: Khà !
Hồ Ngạc Ngữ
01/11/2014

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 10 năm 2014

NHÀ THƠ KIÊN GIANG TỪ TRẦN

Trái tim của nhà thơ - soạn giả - ký giả kịch trường Kiên Giang (Hà Huy Hà) đã ngừng đập lúc 6 giờ 30 ngày 31.10 tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (quận 5, TP.HCM), thọ 86 tuổi.


Như Thanh Niên Online đã đưa tin về tình trạng nguy kịch củanhà thơ Kiên Giang, tác giả bài thơ nổi tiếng Hoa trắng thôi cài trên áo tím, sau hơn 2 ngày hôn mê sâu (từ trưa ngày 28.10), nhà thơ Kiên Giang đã qua đời.

Được biết, sau khi tẩm liệm, linh cữu nhà thơ Kiên Giang sẽ được quàn tại Nhà Tang lễ TP.HCM (số 25 Lê Quý Đôn, quận 3). Lễ viếng bắt đầu từ 8 giờ ngày 1.11. Lễ truy điệu tiến hành lúc 7 giờ ngày 3.11, sau đó đoàn xe tang sẽ di chuyển và tạm dừng ở trụ sở Ban Ái hữu Nghệ sĩ TP.HCM (133 Cô Bắc, quận 1), nơi ông có nhiều năm gắn bó.

Nhà thơ Kiên Giang sẽ an nghỉ tại Nghĩa trang Hoa viên Chánh Phú Hòa (huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương), nơi người bạn chí cốt của ông, nhà văn Sơn Nam, cũng đã an nghỉ hơn 5 năm về trước.

 


Nhà thơ Kiên Giang - Ảnh: Đào Trung Phụng

Chị Ngọc Thùy, con gái lớn của nhà thơ, cho biết do đọc được trên báo có tin một bé sơ sinh bị bỏ rơi ngoài đường, nhà thơ đã gom chút tiền hưu, đón xe từ TP.Long Xuyên (nơi ông an dưỡng cuối đời) lên TP.HCM để giúp đỡ cho trường hợp này. Tuy nhiên, vừa tới  TP.HCM, chưa kịp thực hiện ý định thì ông bị đột quỵ vào xế trưa 28.10. Người nhà của cố nhà báo Phong Vân đã đưa ông vào cấp cứu tại Bệnh viện Quận 8, sau đó chuyển ông qua Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (Q.5), và từ đó đến nay ông chưa tỉnh lại.

Nhà thơ Kiên Giang tên thật là Trương Khương Trinh, sinh ngày 17.2.1929 tại làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá. Năm 17 tuổi (1946), đang là học sinh, Trương Khương Trinh đã có dịp tiếp xúc và gần gũi với nhà thơ Nguyễn Bính tại Rạch Giá và tôn Nguyễn Bính là thầy dạy làm thơ của mình (bài thơ Tiền và lá của ông chịu ảnh hưởng rõ nét của Nguyễn Bính). Sau này, ông làm thơ lấy bút danh là Kiên Giang (bài thơ nổi tiếng của Kiên Giang là Hoa trắng thôi cài lên áo tím được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc).

Ông còn là một soạn giả cải lương nổi tiếng với bút danh Hà Huy Hà, cùng thời với Năm Châu, Viễn Châu và được coi là thầy của cặp soạn giả Hà Triều - Hoa Phượng. Những vở cải lương mang dấu ấn Hà Huy Hà là Áo cưới trước cổng chùa, Người vợ không bao giờ cưới (vở này đã đưa cô đào Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm năm 1958). Ngoài làm thơ, soạn kịch bản cải lương, Kiên Giang còn là ký giả kịch trường của nhiều tờ báo lớn ở Sài Gòn trước 1975 như: Tiếng chuông, Tiếng dội, Lập trường, Điện tín…Ông từng bị tù vì là một trong những người tổ chức Ngày ký giả ăn mày, phản  đối Luật báo chí sửa đổi của chính quyền Sài Gòn năm 1974.

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che khuất người thương nóc giáo đường
Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím 
Em là cô gái tuổi băng trinh
Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông 
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường
Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông 
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường
Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi
Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy
Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ 
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình!
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Vẫn còn ấp ủ mộng băng trinh
Em lên xe cưới về quê chồng 
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím 
Nên tình thơ ủ kín trong lòng
Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ tà áo tím, màu hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường
Giặc chiếm lầu chuông xây gác súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh gom gạch đổ, xây tường lủng
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù
Nhưng rồi người bạn trang lứa ấy
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ngân vang lời tiễn biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ
Hoa trắng thôi cài trên áo tím 
Mà cài trên nắp áo quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò, mờ thắm tươi
Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa.
Tiền và lá
Ngày xưa, hớt tóc "miểng rùa”
Ngây thơ, mẹ bắt đeo "bùa cầu ông".
Đôi ta cùng học vỡ lòng,
Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh.
Đôi nhà cũng một sắc tranh,
Chia nhau từ một trái chanh, trái đào .
Đêm vàng soi bóng trăng cao,
Ngồi bên bờ giếng đếm sao trên trời .
Anh moi đất nắn "tượng người",
Em thơ thẩn nhặt lá rơi làm tiền.
Mỗi ngày chợ họp mười phiên,
Anh đem "người đất" đổi tiền "lá rơi".
Nào ngờ mai mỉa cho tôi,
Lớn lên em đã bị người ta mua.
Kiếp tôi là kiếp làm thơ,
Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi.
Tiền không là lá em ơi!
Tiền là giấy bạc của đời in ra.
Người ta giấy bạc đầy nhà,
Cho nên mới được gọi là chồng em.
Bây giờ những buổi chiều êm,
Anh gom lá đốt, khói lên tận trời
Người mua đã bị mua rồi,
Chợ đời họp một mình tôi vui gì!
Kiên Giang
Hà Đình Nguyên

Nguồn : http://www.thanhnien.com.vn/
XIN THÀNH THẬT CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH NHÀ THƠ VÀ CẦU CHÚC LINH HỒN NHÀ THƠ THONG DONG NƠI CÕI KHÁC
Nguyễn văn Trai - Viêm Tịnh - Mặc Tuyền - Nguyên Minh - Nguyễn Sông Ba - Nguyễn Miên Thảo - Văn Viết Lộc - Cao Huy Khanh - Từ Hoài Tấn - Nguyễn văn Hiền - Phạm Tấn Hầu - Lê Ngọc Thuận - Nguyên Quân  - Hồ Đăng Thanh Ngọc và một số anh em văn nghệ sỹ

Thứ Năm, ngày 30 tháng 10 năm 2014

HOA THIẾU PHỤ - LÊ NHO QUẾ SƠN

Chiều xưa dừng chân bên dòng suối cạn
Bắt gặp hoa mua nở tím ven bờ
Tôi đọc thấy trên hoa nỗi buồn vô hạn
Một tình yêu không dám tỏ bao giờ
Mối tình đó tôi ôm vào tuyệt vọng
Như loài hoa hiu hắt tím nơi này
Nào ai biết trong khu rừng tịch lặng
Nước vô tình trôi gió thản nhiên bay
Mối tình đó bên này lương tri dựng chắn
Bên kia trái tim thôi thúc điên cuồng
Như giữa hoàng hôn bật lên màu hoa tím
Tiếng kêu than đòi đền đáp yêu thương
Về phố mang theo một hồn cây lá
Những chiều mưa tôi nhớ chiều rừng xưa
Đã phai nhạt từ lâu bóng hình thiếu phụ
Sao vẫn não nùng màu tím hoa mua !
LÊ NHO QUẾ SƠN
( Thanh Niên 1994)

Thứ Tư, ngày 29 tháng 10 năm 2014

THI PHẨM " KÝ ỨC HOA CẨM CHƯỚNG ĐỎ " RA MẮT TẠI SÀI GÒN

               Sáng ngày 28.10 tại Cafe Cối Xay Gió của nhà thơ Trần Từ Duy, nhà thơ Nguyễn Miên Thảo đã tổ chức gặp gỡ anh em văn nghệ để giới thiệu tập thơ KÝ ỨC HOA CẨM CHƯỚNG ĐỎ của nhà thơ nữ Phan Lệ Dung (phu nhân của cố nhà thơ-nhà báo Thái Ngọc San).
               Có khoảng 80 văn nghệ sĩ quen biết (đa phần là gốc Huế)  và bạn bè thân hữu của nhà thơ đến dự. 
Ảnh  1 Nhà thơ Pham Lệ Dung
2 Anh chị em VNS và bạn bè
3 Nhà thơ Nguyễn Miên Thảo nói lời chào mừng 
4 Con trai: nhà báo Thái Ngọc Tây Nguyên (báo Thanh Niên),  hát tặng mẹ bài "Suối Tóc" của Văn Phụng...

Thứ Hai, ngày 27 tháng 10 năm 2014

KÝ ỨC HOA CẨM CHƯỚNG ĐỎ, CHÚT MEN SAY DỊU DÀNG - NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH




Một buổi sáng mưa dm và lnh giá, th lnh và mưa được xếp vào loi  đặc sn ca Huế như nhiu người vn nói, Phan L Dung và tôi ngi trong căn phòng nh Gác Trnh. Dung k cho tôi nghe v tp thơ đầu sp ra mt có tên gi "Bn hoà âm khc nghit". Tôi nhìn nhng tán cây long não bên ngoài song ca đang lc lay gió, nh hình như ai đó đã nói rng thượng đế rt hào phóng khi ban phát đớn đau khc nghit cho con người mà hân hoan hnh phúc thì quá chi li, keo kit... Mãi vn chưa thy in thơ. Hi, Dung bo còn phi thay đổi nhiu th chưa ưa ý. Dùng dng hơn na năm, tp thơ mi được ra mt vi nhan đề: "Ký c hoa cm chướng đỏ".
    Cái tên gi mi đọc lên thôi đã gi nh trong nhng người quen biết, khi còn là n sinh áo trng mười bn mười lăm tui, cô bé L Dung đã làm thơ.. Tôi nghĩ rng lúc y, chc Phan L Dung cũng chưa nghĩ đến chuyn mình s là nhà thơ. C sau này khi đã là người yêu, là v ca nhà thơ Thái Ngc San, nhng bài thơ do ngu hng bt cht cũng chưa làm dày thêm ni đam mê sáng tác Dung. Ch đến khi định mnh lên tiếng gi anh San đi xa. Tr thành goá ph lúc tui già chưa đến mà thi thanh xuân thì đã b li đằng sau, Phan L Dung đến vi thơ như tìm v mt đỡ nâng cho nhng ngày tháng chông chênh tưởng không gì đắp vá ni...
    Đọc hết 41 bài thơ, tôi thy Phan L Dung đã đúng khi đổi tên cho tp thơ này. Bi nhng bài thơ trang tri cm xúc sut t min thơ u cho đến khi đã là "thiếu ph mng manh", đã on lưng gánh chu nhiu đau thương mt mát trong nhng ni đời riêng chung, ging thơ nhiu cung bc cm xúc vn không bi lu thng thiết. Do cách nói mc mc, dung d t nhiên làm phút chc như nh tênh đi nhng xót xa thm đẫm mt phn đời? Hay bi nhng bun đau mt khi đã quá nng, s t lng dn để tâm hn ta tr nên trong tro hơn?
    Đó là nhng tiếc nui ngm ngùi v mt mái m đã khuyết l khi mt na yêu thương va ra đi:
            chiu nay
            gió v
            ca nhà mình không khép
            con Sài Gòn
            anh L xa tn Quy Nhơn
            Ba cũng rt xa, xa lm
            M nhà mt mình
            nh con
                            (Thư gi con gái đang hc Sài Gòn)
    Là tr v vi ni cô đơn thường trc khi nhng đứa con yêu đã ln khôn, đã ra khi vòng tay m:
            lâu quá mi được ôm vào lòng
            đứa con trai ba mươi tui
            chiếc xích lô sơn màu tím cũ k
            chm chp lăn đều trên mt đường Lê Li
            th tiếng kêu cc cch
            rơi vào đêm
            ai cúng đầu năm đốt vàng mã bên đường
            khói bay lên thơm mùi than giy

            sau lưng tiếng còi tàu ri rã
            có tiếng chim non kêu đêm
            trên hàng cây long não
            mt tôi nht nhoà.
                     (Mng mt tết tin con lên tàu vào Sài Gòn)
    Hoc là nhng xót đau v cái chết trong chiến tranh:
            ti ngã ba ông Rng
            người đứng đông như kiến
            bu quanh my xác chết máu me la lit
            không có tiếng người khóc
            ch có tiếng gió thi mc trên cành cây
            không thoát ra được
            ch dn em
            nhm mt đi qua ko ti v nm ch
                               (Tri đang mưa trong núi)
     Hay khi chng kiến phút ra đi ca người thân:
            nh cái cm giác lành lnh chy dc sng lưng
            khi cánh tay cha buông thõng xung thành giường
            m đã khóc thành tiếng
            đầu giường kia mt em tôi tái ngt
            tôi ht hong chy ra đường
            kêu làng kêu xóm
            con chim chù huýt trên cành cây ct tiếng gi hn
                                      (Mt ngày m đạm)
      Và nhiu nht, vn là vi nhng mi tình. Du là nhng hoài nim v nhng ngt ngào ln đớn đau đã qua. Hay bi hi bi cơn gió tình yêu mi hôm nào thong đến:
           và mt chiu nng mun
           anh đi
           gió mang cánh hoa màu đỏ bay v phía cui tri
           nng bui chiu
           nhoà nước mt tôi
                      (Ký c hoa cm chướng đỏ)
           mùi hương nng thm
           như còn phng pht đâu đây
           anh hôn em ngt ngào
           anh hôn em hân hoan
           ngoài kia tri nh nng hanh vàng
                         (Giá như anh v tht)
            đã hơn mt năm
            mình xa...
            ph nghèo vng bóng
            anh không nói gì
            nng phai chiu do y
            anh đi trước
            tôi dng nhìn theo
            con đường ngp lá
            khong cách mênh mông
            sao li thy gn
            đời hai phía còn vn vương
            mong mt ngày gp li
                              (Thì thm)
            gi anh mt chút xót xa
            đường vn dm
            anh phiêu bt cánh chim lãng t
            em thiếu ph mng manh
            biết khi nào gp li
            ôi, đất tri phiêu lãng anh.
                            (Gi anh)
        Lâu nay tôi vn thường b chinh phc bi vn điu trước khi cm xúc v ni dung ca thơ. Nhưng khi đọc "Ký c hoa cm chướng đỏ", hình như tôi đã thay đổi. Tuy t đầu đến cui, ch không hơn vài cp câu có vn mt cách ngu nhiên, thơ Dung vn bàng bc âm hưởng ca ca dao. Có l không gian trong hoài nim ca Dung rt gn gũi và quen thuc vi cánh đồng, con trâu, vi cánh cò, đôi chim chin chin...
            cái nng, cái nng đa tình mênh mang đi khp
            sao không v thp la bên em
            nng hi, nng ơi.
            em còn n hôn ln trong khoé mt
            đợi đêm v khoe vi gió đông
            em còn ni bun giu trong vt áo
            ai biết mà cm thương.
                            (Điu ru nng)
            ngày mai ct lúa đồng xa
            gi chân cho khéo ko sa đồng ly
            ngày y bui chiu choàng lên cánh đồng
            tiếng hò đưa l lướt
            con cò trng bay lên
            cun c đồng vàng vào đôi cánh
                          (Cánh đồng hoài nim)
     Nhng bài thơ như nhng li k chuyn mc mc chân cht. Mc mc nhưng không thô thin. Và vì thế mà người đọc thy như đang trong đời thc, cho du cuc đời c dt ta loanh quanh, dùng dng mãi vi nhng khóc cười, được mt. Vi "Ký c hoa cm chướng đỏ", Phan L Dung đã khiến tôi có cm giác như va ra khi men say ca mt th cocktail, trong đó hương ngt ngào hân hoan thì rt nh mà v tiếc nh u hoài thì c mãi đằm sâu...
Huế, 12-10-2014
Nguyn Th Duyên Sanh