Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

THƠ HOÀNG LỘC


không cầm chân được

em đã không còn như bữa trước
nên tình dậy muộn sáng hôm sau
dường như buổi sáng em thường đẹp
và cũng thường quen lúc đổi thay ?

ta cứ đau hoài bên ngực trái
có chi quặn thắt ở trong lòng
biết em cũng tận cùng mê mỏi
và biết cam cùng chuyện-đã-xong !

mí mắt lại liên hồi thốn giật
hoang mang điềm mộng chả ra gì
mười năm đọc thấm trang kinh dịch
để tả tơi hoài lá tử vi

nên dẫu đời ta đau muốn chết
vẫn cầm không nổi bước tình đi !

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

THƠ VĂN VIẾT LỘC


thảng thốt

Anh thảng thốt giữa cơn mê lộ
Rằng lòng em quá đổi hửng hờ
Có bao nhiêu nắng chiều vàng thắm
Mà gió không về để trăng lên.
Anh băn khoăn khi trời trở rét
Nắng đi đâu để gió lạnh lùng!
Con mắt bão tràn lên phía trước
(chợt) rùng mình thảng thốt gọi tên em.

điên

điên một chút cho trời trở gió
về bên em mà chén nụ hôn nồng
điên hai chút cho say mắt bão
để cho người lạnh quá gọi: hư không!!!

tình say

ở giữa trật tự cuộc đời
tôi đứng bên mép rìa lộn xộn
ở giữa trái tim em
tôi nằm ngoài bìa đau khổ
như lẩn khuất
như vô vọng
tôi chẻ tình yêu tôi thành lọn tóc
quấn chặt trái tim già nua
thả vào dòng sông thơ mộng
cho mai sau
(nếu có thật mai sau)
- khi em về chiều
cúi xuống lượm
- hôn chơi
sài gòn lại mưa
cơn mưa chiều báo bão ở quê xa
tôi thèm ôm em trong mưa dầm gió bấc
và đặt trên môi em một nụ hôn rất thật
Nụ hôn đầu – môi hãy còn run…
rồi vòng tay em vụng dại vít cổ hôn
tôi chết điếng giữa đôi bờ toé lửa
em ơi em!
sao mà say đến thế!
say như chưa từng…
chưa biết …
…bởi quá yêu!

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

THƠ NGUYỆT CẦM


TRONG MƠ
BỖNG THẤY MÌNH ĐÃ CHẾT

bỗng thấy trong mơ mình đã chết
chạnh lòng đốt một nắm nhang thơm
nắm níu chi thêm rồi cũng hết
bời bời cỏ úa lút đồng hoang

tàn tro mình ủ bàn tay nóng
buông thả bay làm tắt ngóm sao
bỗng biết dường như mình dại lắm
đem tình ra đặt cuộc hư hao

người bảo mình đi hay ở lại
vẫn là rốt cuộc chỉ mình thôi !
hoàng hôn xiên nửa trời nắng quái
mình có đôi mà sao lẻ đôi ?

tay nắm bàn tay sao lạnh quá
hóa ra mình tự nắm tay mình
thôi cứ một lần đau vật vã
là lần đã chết một sinh linh

mảnh trăng ốm quá dường như cũng
ròng rã đêm cùng thao thức đêm...

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

THƠ LÊ VĂN NGĂN

NHÀ CŨ
Chuyến tàu thường đến sân ga dưới nền trời sao khuya
lúc thành phố quê hương anh nằm ngủ dưới ánh đèn yên lặng
Anh mang nỗi cô đơn của đứa con lâu ngày xa cách
một mình đi tiếp chặng đường dài .
Mẹ ơi, Mẹ ơi
anh thường gọi to trước căn nhà cũ
và bỗng nhiên, từ bóng tối mênh mông
có tiếng người thân yêu vội vàng đáp lại
có tiếng cánh cửa vội vàng bật mở
có ánh sáng vội vàng dậy lên cây lá quanh vườn .
Mẹ ơi, Mẹ ơi
anh sợ sẽ đến ngày anh gọi to như thế
nhưng dưới lòng đất , mẹ anh không thể nào đáp lại.
Bấy giờ , xin quê hương thân yêu đừng quên đưa tay choàng lấy một người con
để trái tim anh bớt phần lạnh lẽo .

TRONG ĐÊM
Trong đêm, người mẹ khẽ hỏi mỗi bài thơ con kiếm được bao nhiêu tiền
và người con trai trả lời tiền chỉ đến với con sau mỗi bài thơ hay
sau khi đã ghi lại nước mắt nụ cười và niềm hy vọng của quê nhà.
Trong đêm, người mẹ khẽ hỏi mỗi ngày con làm được bao nhiêu bài thơ hay
và người con ngồi lặng im mãi bên ngọn đèn
và cuối cùng anh ngập ngừng đáp: có lẽ cả một đời mẹ ạ .
Trong đêm người mẹ thở dài
thế thì con của mẹ sống bằng gì ?
chẳng lẽ con của mẹ chỉ sống bằng niềm vui của người khác ?
chẳng lẽ con của mẹ chỉ sống bằng việc pha loãng nỗi buồn của người khác?
chẳng lẽ mẹ sinh con ra
để con đi trên chặng đường đời khúc khuỷu vậy sao?
Trong đêm, người thi sĩ ôm lấy vai mẹ như thời còn thơ ấu
và bảo xin mẹ hãy nhìn chặng đường khúc khuỷu phía triền đồi
nơi ấy , bông hoa thường nở thắm tươi sau mùa đông tận.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

THƠ CAO THOẠI CHÂU



Tự lúc nào tất bật
tấm thân anh

Không phải vô tình anh biết về mình
Bé tí giữa dòng thời gian như con chỉ rối
Khi gặp tình yêu không biết đầu hay cuối
Và hình như cũng không khác chi nhau

Cá của sông và chim của trời cao
Anh bắt được những con nào đi lạc
Tiếng chúng kêu anh không hiểu hết
Những lời buồn thường chẳng ai nghe

Anh sinh ra lúc nào cũng vội
Hối hả ra đi hối hả quay về
Như chiếc xe về trong đêm khuya
Rất mệt mỏi đi nhanh vào bến

Xe có chiếc còi, tim anh còn đốm lửa
Khi tỏ khi mờ những vị thần hoang
Những vị thần bị thời gian truất phế
Chỉ còn lại đây chiếc bóng trên tường

Anh là một tình nhân hoang đúng nghĩa
Tất bật thương yêu, tất bật chia lìa
Tất bật buồn, cả khi không cũng tất bật
Tự biết mình, thanh thản nữa làm chi

Một lúc nào anh tự biết về anh
Đất với trời không tìm ra nhau nữa
Và khô cứng em biến dần thành đá
Mặc sức buồn không biết đến bao năm

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

THƠ NGUYỄN VĂN PHƯƠNG

Chùm thơ ở Huyền Không Sơn Thượng
của Nhà thơ NGUYỄN VĂN PHƯƠNG

TỨ TUYỆT 1
Cây xưa
Mọc đỉnh non thần
Nay che tượng Phật
Hoá thân Bồ đề
Một hôm
Tôi chợt bay về
Đậu trang nghiêm
Với giáng quỳ chấp tay.
TỨ TUYỆT 2
Bao năm
Đá ngủ quay quần
Sáng nay tỉnh giấc
Đón xuân trở về
Lều tranh
Ai dựng dáng quê
Khi không
Hoá chỗ
Tôi đề thơ chơi
TỨ TUYỆT 3
Hoàng trúc
mọc trước hiên thầy
Long thần hộ pháp
Đêm ngày cần chuyên
Tôi ngồi chiêm ngưỡng
Dáng tiên
Đã vào
Những bức tranh thiền
Xưa nay
TỨ TUYỆT 4
Lan ngoài
Cười đón mùa xuân
Lan trong vườn
Hẹn dần dần nở hoa
Thay nhau
Tô điểm sơn hà
Như tàu thay chuyến
Về ga đúng giờ
TỨ TUYỆT 5
Giả sơn
Thu gọn đất trời
Có sông
Có núi
Có nơi đặt chùa
Ngư Tiều Canh Độc
Vui đùa
Quanh Phật
Ngòi dưới
Cội Bồ đề xưa
TỨ TUYỆT 6
Chùa non
Linh khí toả đầy
Quyện hồn thơ
Đọng
Nét thầy tài hoa
Trước sân
Lan kiểng hài hoà
Cõi thiền rộng mở
Đón tà gió xuân
TỨ TUYỆT 7
Con ở phố
Vẫn tối đen
Thầy trên non lại sáng đèn
Như Lai
Từ thầy
Gió thổi khoan thai
Đến
Mười loài chúng sanh
TỨ TUYỆT 8
Trên ngàn
Độc ẩm đêm xuân
Lắng nghe
Suối đọc
Những vần thơ xưa
Rơi về hoà điệu
Cơn mưa
Nhớ ai?
Nỗi nhớ đong đưa
Mơ hồ
TỨ TUYỆT 9
Bàng thay táng lá
Đón xuân
Lộc non dệt vải thanh tân
Trên cành
Đỏ đang dần chuyển qua xanh
Tự mình
Làm một bức tranh
Trước chùa
TỨ TUYỆT 10
Ngồi đây trên đỉnh non thiên
Lắng nghe
Tượng Phật
Nhắc riêng với mình"
Mỏi chưa con
kiếp tử sinh
sao chưa dừng lại?
Để lênh đênh hoài?
TỨ TUYỆT 11
Ngày xuân tiền bối ghé chùa
Nghe thơ
Tự nhủ"còn thua xa nhiều"
bên nhau
học được một điều
"thơ là máu chảy
từng chiều đóng đinh"
TỨ TUYỆT 12
Chuông chùa
Từng bước qua non
Đi về chầm chậm
Đầu thôn cuối làng
Đánh thức
Mộng mị nhân gian
Có hay
Hoa nở đang tàn
Từ khi
TỨ TUYỆT 13
Thấy cao hơn núi
khi lên
Thấy rộng hơn biển
Khi quên thân còng
Té ra
Ta là hư không
Cao - thấp - rộng - hẹp
Do lòng mà thôi!
TỨ TUYỆT14
Hồ trong
Soi bóng ta trong
Trong
Như rượu gạo
Vẫn trong cùng người
Soi bóng tre
Dại muôn đời
Thẳng cong từng chổ tuỳ thời đổi thay

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

THƠ NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO


CHÔNG CHÊNH

vực em dậy
anh
tay nắm chặt mùa trăng non
thênh thếch tiếng mưa
hoa gạo không còn rực cháy
cuộc đời
những giấc mơ nằm ngang
trong ngăn kéo sáng nay
kỷ niệm cứa vào tim
cơn đau bứt lên
dăm vì sao
mọc cơn giông đầu hạ
em lặng yên
hơi ấm đêm qua nằm lại
lọ hoa trên bàn
rụng tả tơi
mắt ngân ngấn
giấc mơ mái tóc cắt ngắn
từng giờ ám ảnh em
lâu rồi em không tìm thấy
vết xước trên tâm hồn
bỏng rát
rách rưới
kiêu hãnh
đa đoan
...
em vừa đi qua ngày có anh
màu xanh trên mái ngói còn non
giấc ngủ
những hạt mưa xuyên qua tóc
nỗi cô đơn lắng lại
trên lưỡi
hay hốc mắt của những lời rêu rong?

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

THƠ ĐỨC PHỔ

MAI HẸN NHỮNG GÌ,
ĐÂU BIẾT...

Tiếng hát em đêm nay nghe lạ
Như mỗi ngày anh lạ mặt từng ngày.
Có phải tình trần treo như lá
Gió về trời vàng đá chẳng về theo!
Anh chẳng thèm về, ừ nhỉ, nơi nao
Giữa ngổn ngang trăm điều chưa nói hết.
Mai thường hẹn những gì, đâu biết
Thì ngại ngần thêm nữa, chỉ lòng đau!
Thử một lần rót hết cho nhau
Như thuở giang hồ chơi xả láng.
Mai sạch túi dễ chi tình ráo máng
Mặc thế gian lắm đứa cạn tàu!
Giàu nhân ngãi lắm đêm tình thắp mộng
Sớm mai tim gió máy bất chừng.
Anh nằm chết đôi khi còn ngẫu hứng
Đọc thơ tình tặng sáo sang sông!
Nhọc với tình, nhọc lắm bao năm
Sao tình chẳng cho anh một nơi ngồi nghỉ.
Em tươi tắn như gái ngày mười tám
Anh cũ mèm như rượu chuốc lần khân!
Chẳng hẹn cùng đò, chỉ hẹn cùng em
Mà tình lỡ không về kịp chuyến.
Anh nằm lại giữa bến bờ hư huyễn
Hát bài tình em đã hát bao đêm!

THƠ ĐÔNG HÀ


CHO LÒNG HÔM QUA

Và xanh biếc và tím hồng
và ai thả bóng cho lòng hôm qua
và ai đánh một cành hoa
kêu đau quá, nở ra ba bảy chùm...

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

CHIA BUỒN


Được tin Thân Mẫu
Nhà thơ Lê Đình Hiện
vừa tạ thế tại quê nhà
Xin chia buồn cùng gia quyến bạn Lê Đình Hiện
Thành kính cầu nguyện hương hồn Bác sớm về Nước Phật

vương từ-đặng ngọc quang-hồ văn hiền-
lê tất sĩ-nguyễn văn đoái-nguyễn văn tụng

THƠ NGUYỄN MIÊN THẢO


SỰ TÍCH HOA ĐỖ QUYÊN
gửi Thái Nguyên Hạnh

Có một loài hoa tên thảo anh
sinh ra quê quán tự cung hằng
một hôm chú Cuội buồn tay hái
rơi xuống trần gian hóa đỗ quyên

Từ đó ẩn mình tận núi cao
ăn toàn trăng gió uống sương sao
ngày xuân nở rộ hoa tình ái
những đóa chung tình vạn kiếp sau

Có kẻ vô tình mang xuống phố
hoa chợt buồn thiu muốn úa tàn
ngày xuân tình cờ anh gặp lại
hoa cười rạng rỡ giữa đêm trăng...
(Ảnh trên :Một sắc Đỗ Quyên! Ảnh chụp ở độ cao 2000m
tại Vườn quốc gia Hoàng Liên -SaPa.
Ảnh Phạm Ngọc Bằng)

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

THƠ NGUYỄN MIÊN THẢO


PHẬT NÓI YÊU LÀ PHÁP TU HÀNH

trong mơ Phật nói rõ ràng
anh yêu em đã nghìn năm trước rồi
Phật rằng,chỉ có anh thôi
dám đem Phật Thánh tỏ lời tình nhân
yêu mà sâu nặng như anh
thì thôi chẳng phải tu hành làm chi
Phật buồn thoát khỏi bến mê
anh vui vì được đi về có em

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

THĂM BẠN BÈ

22.10 Huế trở lại Sài Gòn.Bệnh vẫn chưa dứt.phải cố gắng đi giao mấy cái thiệp cưới của Bờm con Đính.Ăn uống theo menu của vợ,thấy có phần thuyên giảm,bữa nay mới nhúc nhích được một chút ra tiệm Net thăm blog ,gõ mấy dòng thăm bạn bè .

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

HUẾ ĐẸP MÀ BUÔN BẢ


Ngày 12.10 về Huế,máy bay đi nửa đường bay vào lại Sài Gòn được thông báo trục trạc kỹ thuật.9 giờ khởi hành trở lại .10 giờ 20 đến Phú Bài về thẳng làng kịp dự đám cưới cô cháu gái.Ngày 14 lên Huế,cánh tay sưng vù nằm ở nhà Viêm Tịnh,mấy đêm liền nhức nhối không ngủ,Thuận MC vô thăm.Ráng xuống thăm Đính bàn vụ in tập thơ.Huế đẹp mà buồn bả.Bữa nay hơi đỡ một chút,chiều về làng chạp.Còn vài ngày nữa rời Huế.Có thể là chuyến về Huế cuối cùng.

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

THƠ NGUYỄN VĂN TRAI


ĐÒI LẠI TRÁI TIM

bằng cách nào anh đòi lại trái tim
trái tim đã trao em một thời tuổi trẻ
em ôm trái tim đi đầu ghềnh cuối bể
bằng cách nào anh đòi lại trái tim
*
anh vẫn về qua con phố thân quen
tìm lại nụ hôn đầu như cổ tích
em ôm trái tim anh đi xa mù biền biệt
anh vẫn về qua con phố thân quen
*
tự nhủ lòng thôi đừng nhớ đừng thương
đừng làm loài chim kêu suốt đời khản cổ
em cứ đi đi cho lòng nhẹ nợ
anh nhũ lòng thôi đừng nhớ đừng quên
*
nhỡ mai về đừng trả lại trái tim
nếu tim anh đã phai hồng xơ vữa
nếu tim anh không còn yêu ai được nữa
thì mai về đừng trả lại tim anh

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

THƠ TỪ HOÀI TẤN

Mùa mưa 2009

Những giọt mưa rơi mãi vào quá khứ
Nơi ấy, tuổi trẻ của tôi
Nơi ấy, tình yêu của tôi
Dịu dàng và rực rỡ
Bao nhiêu năm cuộc đời tôi
Mềm dịu vẻ đắng cay
Đằm thắm nỗi đau sự sống

Chiều mưa mãi như những ngày ở quá khứ
Con đường trắng xóa cùng những vài cầu
Mùa đông của tuổi trẻ tôi ngoài ấy
Nơi của những đền đài lăng miếu cũ
Nơi ấy, tuổi trẻ của tôi
Nơi ấy, tình yêu của tôi
Nỗi thương nhớ sắc nhọn
Cứa nát những đêm dài chốn xa xôi

Chiều mưa những giọt mưa của mùa
Chảy tràn vào quá khứ
Tôi ngồi câm lặng với tàn phai
Không dứt

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

THƠ ĐÔNG HOÀNG


Người đàn bà ngồi đọc thơ

Người đàn bà ngồi đọc thơ
Bên tách cà phê đắng
Những thi từ còn đắng hơn giọt
đắng
Tôi nói
Thơ chị quá bi lụy và chìm đắm!
Nhưng hãy cảm ơn trời
Cảm ơn cuộc đời
Đã cho chị nếm trải đủ đầy
mùi vị
Đã cho thơ đến bên chị
Giải phóng nỗi đau tận sâu thẳm
tâm hồn !
Nhưng chị biết mà
Cuộc đời thi vị bởi vì nó buồn
Và chị thì yêu nhiều quá !
Và cuộc sống chị cũng trôi lăn nhiều quá !
Nó quăng chị từ châu lục này sang châu lục kia
Từ đó mới có đêm sâu
Từ đó mới có trăng sao
Từ đó mới có quê nhà thăm thẳm
Từ đó mới có nhớ thương đăm đắm
Cuộc tình mới không còn êm ấm
Để chị nhận ra chân hạnh phúc
Không phải là những chân giátrị hay sao !

Tôi ngồi ngắm người đàn bà sống tận cùng nỗi đau
Khám phá ra rằng cuộc sống chị vẫn tuôn trào
Vẫn cứ dạt dào
Đôi mắt chị vẫn
lung linh mộng ảo
Tâm hồn chị
cũng đã thôi điên đảo
Đôi môi tươi
đọc những vần thơ tỏa ngát tình yêu cuộc sống
Và trên chiếc xích đu đong đưa trên ban công rộng
Chị vẫn đọc
thơ….

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO


TỰA NHƯ TÌNH YÊU?
Truyện ngắn

...Nàng đi. Cái dáng nhỏ gầy khuất dần sau cổng công ty. Tôi ngó mãi và chợt khựng lại. Bao năm làm việc với nàng, giờ mới nhớ ra chưa kịp biết ngõ nhà nàng trọ ở nằm trên phố nào.
Dắt xe ra cổng, tôi nhấn ga phóng vù theo nàng. Một cuộc rượt đuổi ý nghĩ bắt đầu.
- Ngõ Xoan, tôi buột miệng. Nàng ở đó. Có giàn hoa bông giấy vàng rượm trong nắng cuối mùa. Một cái cửa sơn bằng màu cẩm thạch. Nàng dừng xe, mở khoá đẩy chiếc Spacy vào nhà. Không khoá cửa. Tôi bước qua dãy hàng lang chật của khu nhà trọ. Nàng mướn nhà ở ngõ Xoan. Cái ngõ cách nhà tôi có mấy bước chân. Vậy mà?
3 năm. Tôi không hề biết nàng ở đó. Sáng chào nhau ở công ty, rồi đường ai nấy đi, việc ai nấy làm. Tôi không mấy can hệ với nàng. Vì hai nhẽ, nàng xinh đẹp và giỏi giang... Và bởi tôi là sếp của nàng!
Cái ngõ nhỏ nằm sát bờ rào có trồng những chuỗi hoa Tigôn đang mùa nở rộ. Những cánh hoa hình trái tim, lung linh trong nắng sớm. Nàng thích hoa Tigôn trắng. Tôi đoán thế. Loài hoa này tôi gặp một lần khi dạo chơi trên một nhà vườn Huế ở Kim Long. Tôi quen nhìn màu hồng của những cánh Tigôn, hôm ấy lại lạc vào một thế giới toàn Tigôn trắng. Một bờ tường có hoa tigôn đang vươn mình cánh rộng.
Nàng thường mặc sơ mi trắng, quần Jin và búi tóc. Trên bàn trang điểm của nàng. Luôn cắm một lọ Tigôn. Bình cẩm thạch. Trắng muốt. Đôi khi, tôi thấy nàng mong manh. Dễ tan biến vào cái không gian rộng của phòng làm việc. Văn phòng công ty nằm sát biển. Mở cửa, gió thốc. Lạnh. Mấy lần nàng ốm, tôi nhìn thấy nàng lại càng mong manh hơn. Công việc của một trợ lý giám đốc như nàng, khó mà lại khôn. Nàng là người tinh tế, giỏi đối nhân xử thế. Sống hoà mình với mọi người. Nàng yêu nhạc Trịnh. Bị cám dỗ bởi những ca từ của Trịnh. Xối xả. Đớn đau và rất đời. Tôi cũng biết nàng yêu một người ở xa. Xa lắm... Những bước chân của nàng đi rất nhẹ. Phảng phất mùi nước hoa oải hương, trong suốt và tinh khiết. Đôi mắt nàng đen láy. Điềm tĩnh và tự tin.
Có đôi khi, tôi nảy ra ý định cần phải cầm nắm cái mong manh ấy. Lỡ một ngày, khi trời đổ mưa, ào ạt những thác lũ cuộn về. Biển sẽ dềnh lên. Tôi sợ nàng trôi mất giữa biển nước kia. Nhưng rồi, khi đứng ở hành lang văn phòng và hút thuốc, tôi mới sực nhớ ra mình đang ở một vị trí khó khăn để có thể tiến gần hơn. Dù là trong ánh mắt nhìn của nàng.
- Anh nên giảm thuốc lá. Không tốt cho sức khoẻ. Nàng đứng sau lưng tôi, nói khẽ
- Nhưng thuốc lá làm cho tôi cảm thấy an tâm hơn với chính mình. Tôi nhìn ra biển và nói
- Không đúng, anh đang tự đày bản thân. Nàng phân bua
- Thế em đã bị ai đày đoạ trong tình yêu chưa? Tôi lách qua chuyện khác, đẩy nàng gần về phía mình
- Có. Người đó ở xa, rất xa
Tôi cảm ơn cái buổi sáng đầu hạ oi nồng ấy. Buổi sáng nàng dành cho tôi một khoảng thời gian để toạ đàm mấy câu. Thú vị thật. Tôi thì nói dối mà nàng lại trả lời thật. Rất chân thành nữa. Nàng cứ như một tờ giấy trắng, chưa bị ố màu vì bất cứ loại mực nào.
Buổi chiều. Tôi lên văn phòng muộn. Thấy nàng khóc. Lặng lẽ ở góc bàn làm việc của nàng những cánh hoa tigôn trắng đang rơi rụng. Từng mảnh tim vỡ trắng một góc bàn. Linh cảm về một điều chẳng lành. Tôi không dám hỏi nàng khi nàng khóc. Tôi chúa ghét phụ nữ khóc. Vì, lúc đó, đàn ông như thừa thải và chẳng làm được tích sự gì. Có chăng, chỉ được vài câu an ủi suông mà cũng không biết lúc nói mình có nghĩ thế không. Không biết có người đàn ông nào nghĩ như tôi không.. Tôi lặng lẽ ghi vào tờ giấy vàng, kẹp trên tập hồ sơ của nàng "Nếu em cần một bờ vai, hãy đến...Z"
Tôi ra khỏi phòng và đi về ...Z. Điện thoại tít tin nhắn của nàng. "Em không muốn anh nhìn thấy em lúc này. Thật tệ". "Không sao, em cứ tới". Tôi nhắn trong vô thức. Rồi send. Cũng vô thức bỏ lại điện thoại vào túi quần. Lơ đãng nhìn ra biển. Thành phố này thật nhỏ. Đi tiếng đồng hồ là hết mọi ngã đường. Lòng vòng quanh con đường vòng trên biển, tôi mới nhớ ra cũng lâu lắm rồi mình không cùng ai đi dạo. Cuộc sống nó cuốn tôi đi với những con số, những bản hợp đồng chi chít những bản vẽ, những sắc màu...
Tôi có lần đã lang thang suốt buổi chiều trên cát. Nhặt những chú ốc đã bị sóng bào mòn, nhẵn những vết dấu của thời gian. Rồi lại tự hỏi, hình như nàng cũng như vỏ ốc kia, kín đáo mà lại có tiếng vang trầm mỗi khi tôi áp vỏ ốc vào tai. Như tiếng của cả đại dương vọng về. Ầm ào. Mãnh liệt. Và...êm dịu
Nàng đến thật. Mắt mọng nước và hơi thở mệt nhọc....
Nàng ngồi đó và khóc. Nước mắt lặng lẽ chảy trên khuôn mặt trái xoan. Tôi không nói gì. Mà cũng không biết nói gì với nàng lúc đó. Biển phẳng và rất xanh. Biển không nối sóng mà nàng lại nổi bão. Bất giác tôi nhìn về nàng. Muốn dành cho nàng một niềm an ủi...nhưng đành rằng, không thể. Phụ nữ khóc họ có cần đàn ông an ủi không. Khi nào thì phụ nữ khóc. Nàng không muốn nói với tôi niềm đau vừa đậu trong tim. Nàng cố trấn an mình bằng chính những giọt nước mắt để nó không vỡ òa.
- Chia tay rồi ư em? Tôi vụt hỏi nàng trong vô thức
- Có lẽ thế. Nàng nấc lên
Vì sao? Tình yêu làm người ta thay đổi hay chính vì sự nghiệt ngã của cuộc sống. Tôi đưa mắt nhìn nàng. Mấy năm cùng làm việc, đó là lần đầu tiên nàng nhìn tôi không ngần ngại. Có chút ấm áp và gần gủi.
- Em tự chia tay. Nàng nói. Không vì lý do gì cả. Em không đổ lỗi cho khoảng cách. Em chỉ biết mình đã yêu với một sự ảo ảnh mù quáng. Yêu với một tình yêu tự em sắp xếp mọi thứ. Tự em lập nên một ngôi nhà mà ở đó gió thổi thông thốc hai phía. Không có hơi người...Nàng kể cho tôi, đúng hơn là nàng đang refresh lại chính mình. Một cách rành mạch và logic. Tình yêu đó đến với nàng trong một ngày rất lạ. Có hoa, có sôcôla và nến. Nàng bị mê hoặc trong thế giới tưởng như chỉ có nàng và người đó. Nàng không lãng mạn đến nổi phải bỏ tất cả để đi. Nhưng khi nghĩ tới việc mỗi ngày không nhìn thấy người đó, không cãi nhau vài lời, là y như nàng không thể bình yên. Thế giới của nàng mong manh. Chật những ký ức sủi tăm như một viên thuốc ngọt mà ngậm hoài sẽ đắng chát.
Nàng nói như đang độc thoại. Biển thốc gió. Ngoài kia những đọt sóng đang cố nhoài vào bờ. Bơi tới chỗ tôi và nàng đang ngồi.
Tối đó, tôi có một giấc mơ khủng khiếp về nước. Nước nhấn chìm tôi. Tôi rơi lõm xuống biển nước và nghĩ đến ngày tận thế. Choàng tỉnh khi tin nhắn nàng đến "Anh ngủ ngon không?". Đó lại là lần đầu tiên nàng nhắn tin hỏi han tôi trong thời gian khuya khoắt. Lạ thật. Có gì làm nàng thay đổi chăng? Tôi nhớ cái thế giới bé nhỏ của nàng bên căn phòng trọ gần nhà tôi. Cái thế giới tôi chưa thể chạm tới trong từng mét vuông căn phòng, chưa chạm tới những vật trang trí trong phòng. Và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ...chạm tới tay nàng.
"Anh vừa có một giấc mơ khủng khiếp. Anh bị chết chìm giữa một biển nước". Tôi nhắn lại cho nàng. Rồi co chân đạp phăng tấm chăn màu nâu. Nhìn đồng hồ, 3h sáng. Ôi, nàng thức cái giờ gì thế này. Sao nàng không ngủ mà lại nhắn cho tôi khuya thế. Buổi sáng, tôi tới văn phòng trễ. Mệt mỏi rã rời vì giấc mơ quái ác đêm qua. Lạ thật .Nàng không đi làm. Nàng ở đâu .Đảo mắt nhìn quanh phòng. Lặng ngắt. Mấy đồng nghiệp ở bộ phận khách hàng đã đi hội nghị hết. Tôi cảm thấy trống rỗng. Muốn có ai đó để tâm sự. Muốn có ai đó để cùng thưởng thức một ly café. Chắc nàng đang ở bờ biển. Tôi tự hồ nghi điều đó. Chợt nghĩ về một khoảnh khắc rất đẹp của bình minh trước biển. Tôi khóa phòng và đi về ... Z.
Sáng nay nàng mặc áo hồng?
Hình như nàng đang viết gì đó. Trên bàn một xếp bản thảo. Tôi đứng sau lưng mà nàng không hay biết. Nàng đang sáng tác nhạc. Cây ghita màu cánh gián đang căng đầy những giây. Bàn tay nàng nhấn từng nốt nhạc. Tôi lại phát hiện ra một khả năng mới về nghệ thuật thứ 7 của nàng.
- Em thức cả đêm sao. Tôi đặt tay lên vai nàng
- Dạ. Đêm qua em đã muốn nhắn cho anh tới cùng. Nàng trả lời mà không nhìn tôi
- Tại sao?
- Em muốn được anh chia bớt những tâm sự trong lòng
Tôi không hiểu được nàng đang nghĩ về tôi như thế nào mà trả lời chắc bẩm thế..
-Anh Lâm không thấy hôm nay em khác à. Nàng hỏi. Mắt vẫn không nhìn tôi.
-Khác gì em? Tôi vô thức trả lời. Chắc nàng đang nói tới màu áo đây. Mà
màu áo thì chỉ có nàng ưa màu trắng, mặc toàn sơ mi trắng nên mới khác. Chứ người khác, mà phụ nữ nữa, biết bao nhiêu áo cho vừa. Hình dung tôi về nàng, về cuộc sống ở đô thị mấy năm nay của nàng, của một người ưa thích mạo hiểm, ưa khám phá. Nàng ít khi tụ tập ở chỗ đông người. Mọi việc của nàng làm đều được lên lịch trước. Lịch bàn kín. Lịch trên bảng công tác kín. Cả thứ bảy và chủ nhật nàng cũng dành phần lớn thời gian đi chăm sóc khách hàng. Lúc mới về đây nhận công tác. Tôi cũng hơi tò mò vì sự nhạy cảm của nàng đối với công việc. Có lần sau khi họp Hội đồng quản trị, nàng gặp tôi ở hàng lang. Đưa tôi một cặp tài liệu dầy cộp. Bảo là sếp đọc để biết thêm mấy đồng sự của mình ở công ty A, B... Tối đó, tôi làm việc ở cơ quan và đọc bằng hết tập tài liệu nàng đưa sáng nay. Kỳ lạ thật. Hàng loạt con số đã được thống kê đủ đầy và chi tiết. Tôi thường làm việc trực tuyến với nàng trên mạng. Nên ít khi trực tiếp nhìn nàng. Nhưng chính lúc này đây hình như giữa tôi và nàng không có khái niệm giữa nhân viên và sếp. Hay chính nỗi buồn đã giúp tôi gần lại bên nàng. Tôi cầm tay nàng không ngần ngại. Như một người bạn chia sẻ lúc buồn và vô vọng nhất. Cố gắng lên nhé, Miên. Tôi an ủi nàng thế, cố để mình thật bình tĩnh và can đảm. Đối với tôi, phụ nữ như một miền sâu thẳm.
Có khi nào biển không có sóng?
Tôi nhẩm một mình như thế đủ để mình nghe nhưng nàng nhìn lại. Đối diện với tôi. Cuộc đời tôi có những cuộc gặp gỡ tình cờ để lại nhiều dấn ấn, nhưng cũng có những cơ duyên để lại nhiều đau khổ. Rất ít khi con người lý giải được nỗi khổ của mình. Mà với tôi đó là nỗi khổ tình yêu. Tôi ít khi chịu cho mình va chạm vào thực tế những điều quá nhạy cảm như tình yêu. Hay tôi đã dành cho em khá nhiều tình cảm nên không dễ nguôi quên đến độ có thể. Đôi lúc tôi cũng chông chênh bên những bờ bến của những phút xao lòng trước một ánh mắt, một mái tóc dài hay một tin nhắn...Phụ nữ hiện đại khiến tôi chống chếnh bởi nhiều điều. Nói vậy bởi ở nàng tôi vẫn nhận ra những điều giản dị của một người phụ nữ bình dị trong nhân cách và tâm hồn. Nói dại chứ hình như tôi đã mến nàng chăng? Đã thầm yêu dáng mỏng của nàng? Hay trái tim tôi đã bị nàng chinh phục
Nhưng tôi biết hôm nay nàng đã đổi áo màu hồng
Tiên Sa, tháng 5 năm 2009
N.T.A.Đ

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2009

THƠ ĐÔNG HÀ

Có một trái tim cần ngơi nghỉ

Có một trái tim cần ngơi nghỉ
nằm gối lên những phiến thơ sầu


bữa qua sầu rụng bên người mới
trơ lại riêng mình nỗi trời ơi...