Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

40 NĂM Ở SÀI GÒN - NGUYỄN MIÊN THẢO



ta ở Sàigòn bốn mươi năm
đã có lắm điều đổi khác
nhưng con đường lớn hơn
những ngôi nhà to hơn
những building cao hơn
đỉ điếm nhiều hơn
đủ hạng

ta ở Sàigòn bốn mươi năm
có lắm điều thay đổi
bạn bè hóa trắng đen
nói cười không còn thật
ảo tưởng với hư danh
biến thành con lật đật
thằng biền biệt tăm hơi
thằng về nằm với đất
thằng bận bịu áo cơm
thằng về quê cày cuốc

cũng có thằng lưu phố
sống trá ngụy đớn hèn
cũng có thằng lớn lên
bằng đôi chân quỳ mọp

ta vẫn thằng lưu dân
sống trong căn nhà chật
suốt đời ở nhà thuê
để giữ mình trong sạch
ơn nghĩa của bạn bè
biết bao giờ trả được
xin một lời cảm tạ
xin một lần tri ân


ta ở Sàigòn bốn mươi năm
vẫn lắm điều như cũ
quyền lực với bạo hành
tham ô và biển thủ
tự do quay chóng mặt
dân chủ như giả đò
 hàng rào vẫn như rươi
mọc ngay trong đầu óc
những căn nhà ổ chuột
nhiều hơn cả vi trùng
những trẻ em đường phố
sống dật dờ lang thang
những con người bất hạnh
vẫn thèm một miếng cơm
những điều tưởng không thật
vẫn còn trong đời thường


nhiều khi ta thèm khát
làn gió biển quê nhà
thổi cho lòng thật sạch
thổi cho tan bóng ma
    
                   2005

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

MỪNG THƯỢNG THỌ NHÀ THƠ TƯỜNG LINH 85 TUỔI

SÁNG NAY DỰ KHÁNH THỌ NHÀ THƠ TƯỜNG LINH MÌNH ĐƯỢC 2 NIỀM VUI. THỨ NHẤT MÌNH ĐƯỢC CHỌN ĐOC THƠ KHAI MẠC CHƯƠNG TRÌNH THƠ MỪNG THỌ CỦA NHÀ THƠ TƯỜNG LINH. THỨ HAI MÌNH ĐƯỢC GẶP NHÀ THƠ THIẾU KHANH LẦN ĐẦU DÙ 2 ANH EM BIẾT NHAU TỪ LÂU . BÀI THƠ CỦA NHÀ THƠ TƯỜNG LINH MÌNH CHỌN ĐỌC LÀ MỘT TRONG NHỮNG BÀI THƠ HAY NHẤT CỦA ANH " NĂM CỤM NÚI QUÊ HƯƠNG "

Anh thương binh trở về nguyên quán
Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường
Anh trở lại, với bàn tay còn lại
Vẫy vẫy chào Non nước (1 ) quê hương

Quê hương anh mây giăng đèo Hải ( 2 )
Chiều ấu thơ êm ả câu hò
Nước mấy nguồn sông hẹn về cửa Đại
Ngũ Hành Sơn năm ngọn núi xanh lơ

Anh lớn lên giữa bài ca châu thổ
Những mùa thu ngọt trái nam trân ( 3 )
Biển xa lộng gió
Thuyền lưới đầy khoang cá trắng ngần

Mẹ thường kể anh nghe
chuyện mẹ cùng cha
Ngày xưa đôi lứa
Trai lành, gái đảm thương nhau
Bến nước sông sau
Nhịp cầu, giếng xóm
Cô gái mười lăm hái hoa, bắt bướm
Nắng sớm lên vàng màu áo lụa Duy Xuyên
Cậu trai xóm duối ngoan hiền
Đêm khuya khoắt học bài bên bếp lửa
Ngoại già thương " hai đứa "
Ngoại già cho lấy nhau
Vài buồng cau, mấy liễn trầu
Đám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏ
Biển lộng, buồm khơi âm ấp gió
Ngũ Hành năm cụm xanh xanh
cha mẹ chỉ tay thề với núi:
mỗi ngón tay ngang một cụm Ngũ Hành
năm ngọn núi không thể nào thiếu một
năm ngón tay không thể chia lìa

lời mẹ đều đèu
suong rụng vườn khuya

anh ra đị từ mùa thu quê hương bốc lửa
rừng xa, xa rồi nhũng lứa nam trân
mẹ đã già và cha không còn nữa
mây giăng mờ trên đỉnh Hài Vân
-----------------------
1 Non Nươc : Tên hòn Thủy Sơn và cũng là tên một làng cũ tại Ngũ Hành Sơn
2 Đèo Hải Vân
 3 Nam trân : trái bòn bon
Ành: 
1 Người thứ 2 từ trái sang là nhà thơ Tường Linh
2 Nhà thơ Thiếu Khanh và NMT

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

THƠ HOÀNG LỘC

ở nơi ấy em rất buồn có phải ?
ngày âm u cơn nắng cũ không về
em đứng xới nồi cơm bên bếp lửa
khéo tro đời kẻo lại bị chồng chê ?

thì em chọn và em đang được sống
những mơ màng thiếu phụ bỗng xanh xao
cả cái thuở trời trong và gió lộng
dấu trong em – cũng vội vã tan rồi

ta biết chẳng còn yêu ai hơn được
chiều heo may buốt xé nỗi tan lìa
em cứ tưởng ta yêu ai cũng được
thì ngọn nguồn còn nhắc nhở làm chi !

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM

Dự cảm - Thơ Nguyễn Thanh Văn - NXB Hội Nhà Văn 2011
Ký ức xanh - Thơ ba tác giả Nguyễn Tuyết Lộc, Nguyễn Đông Nhật, Nguyễn Thanh Văn - NXB Hội Nhà Văn 2014



Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

CHO MÃI NGÀN SAU - TRẦM MẶC

Tặng tác giả bài thơ “Tình mộng” và "Bến chiều"
 
Kiếp nào ta bên nhau
Đồi thông vàng rơi mau
Nhặt phiên khúc “tình mộng”
Ôm mãi ngàn năm sau
 
Em nghe tình vẫy gọi
Tóc pha màu sương rồi
Anh chừ nghe tiếc nhớ
Mộng ngày xanh tan thôi
 
Em về bên bến cũ
Dòng sông xưa mịt mù
“Bến chiều” anh thầm ước
Tình ta vào thiên thu
 
Ta cùng em ru mãi
Chuyện trăm năm còn dài
Anh chôn tình huyệt lạnh
À ơi! …ru miệt mài.
2/12/2014

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

BA ƠI ! - HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Ảnh của Thiều Anh Hoàng Thị.
15 năm! Ba xa con! Ba mãi mãi rời khỏi đứa con gái mà ba yêu mến nhất!
Tự dưng ngồi trước mộ ba, giờ này, trong một ngày mưa gió tơi bời con lại thèm khóc chi lạ! Và con khóc, khóc tức tưởi, thỏa thuê. Khóc cho trôi hết những ức chế, mệt mỏi, chán chường! Khóc để vơi sầu muộn, tủi thân! Mưa rồi nước mắt quyện hòa cùng nhau làm miệng con mặn chát ba ơi!
Con đã trở về, ở trong căn nhà xưa của ba con mình một thời khốn khó, bên ba mỗi ngày rồi ngày ngày đều thấy di ảnh ba, và thắp hương cho ba nhưng cảm giác trống trãi khi mô cũng ngự trị trong trái tim con côi cút! Ba ơi! Nhiều lúc con gồng mình lên để gánh vác...mọi thứ...mà thèm chi lạ có ba ở bên. Bởi không khi mô mà ba làm con khóc, chưa một lần ba lớn tiếng mắng con, dù có lúc con cũng ham chơi, hư đốn, mọi chuyện vui buồn ba con mình đều san sẻ cùng nhau, có được năm đồng ba trự gì cũng bơn bớt cho con bỏ lùng binh tiết kiệm ưa mua chi mua, ưa ăn chi ăn( ba đã nói thế)!
Giờ thì ba đã về với đất, về với cõi vô thường, về cùng hư vô, cát bụi...còn lại con trơ vơ, giữa đường đời ô trọc! Có đau khổ, tủi thân hay muộn phiền cũng chỉ biết tự mình tìm cách giải tỏa! Thèm chi lạ cái cảm giác ba con mình cùng đi bộ, vừa thể dục, vừa trị bệnh cho ba, và cùng tâm sự! Cái dáng liêu xiêu trong chiều nguội nắng, và những lời ban bảo " con gái ba học cho giỏi sau ni nuôi ba nghe" đến giờ con vẫn ko quên được!
Gió mưa vẫn rít gào khu mộ, hương thắp con sợ không cháy hết cây, ba lạnh lắm không, con thắp thêm cho ba điếu thuốc nhé! Giờ chỉ một mình con ngồi bên ba, cũng ko hiểu sao con chỉ muốn ngồi ri, một mình thôi, có lẽ vì chỉ có bên ba con mới có cảm giác an tâm, và được che chở! Ba hí!
Giờ thì đó, con đã học thành người, có nghề nghiệp ổn định, có chồng hiền, con ngoan, nhưng ba thì đã xa mãi tận nơi nao trong cõi vĩnh hằng! Tự hứa với lòng, cho đến lúc sức cùng lực kiệt con mãi sẽ mãi luôn cố gắng, cố gắng hết sức để không phụ lòng ba, ba ơi!
Thôi con về, về để nấu nướng, về để lo toan, về để ráng đi tiếp con đường mình vẫn còn dang dở! Phù hộ cho con nhé! Ba thân yêu!

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

EM SẼ LÀ RẤT THẬT, CHẲNG CHIÊM BAO - MỘC MIÊN THẢO



Trên dốc thời gian, hòn đá tuột
Lăn dài khinh động cả hư vô...
(trích "Hề, Ta Trở Lại Gian Nhà Cỏ" -
Tô Thùy Yên)

***

 EM SẼ LÀ RẤT THẬT, CHẲNG CHIÊM BAO...


Ngày lắng nhặt giọt đen rơi đáy cốc
Nghe thanh âm vang vọng tiếng thời gian
Từng hạt nhỏ trộn nỗi sầu chung lại
Khuấy cả tình-đời hương quyện vỡ mênh mang

Tình như đã, cơ hồ... tựa như đã
Một chút gì xưa rót lại cháy lòng nhau
Đời như đã, cơ hồ... tựa như đã
Lục lạc thời gian rêu xám mộng xanh đầu

Chân bước vội trên tháng ngày thần gió
Vọng tiếng em cười gói giọt lệ ăn năn
Tiếng rệu rã dòng thời gian cuồng vội
Quay nhặt lại mình bên kỷ niệm lên rêu

Em thấy không giọt nắng khuya vừa tắt
Là bình minh nứt vỏ gọi ngày lên
Tiếp nối vòng đời trầm luân được-mất
Trách chi tình, cứ mãi khúc chênh vênh?

Em có biết ngay đây lòng anh nghĩ
Dẫu thời gian xô lệch ở phương nào
Hằn sâu trong trái tim yêu vốn dĩ
Em sẽ là rất thật, chẳng chiêm bao...

(MMT - 11/2014)

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

KHÔNG CẦM CHÂN ĐƯỢC - HOÀNG LỘC


em đã không còn như bữa trước
nên tình dậy muộn sáng hôm sau
dường như buổi sáng em thường đẹp
và cũng thường quen lúc đổi thay?

ta cứ đau hoài bên ngực trái
có chi quặn thắt ở trong lòng
biết em cũng tận cùng mê mỏi
và biết cam cùng chuyện-đã-xong!


mí mắt lại liên hồi thốn giật
hoang mang điềm mộng chả ra gì
mười năm đọc thấm trang kinh dịch
để tả tơi hoài lá tử vi


nên dẫu đời ta đau muốn chết
vẫn cầm không nổi bước tình đi!

HOÀNG LỘC

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

BUỔI SÁNG UỐNG CÀ PHÊ Ở DINH ĐỘC LẬP - NGUYỄN MIÊN THẢO



 buổi sáng ra ngồi dinh Độc Lập
mộng bá đồ vương một chút chơi
tối về nằm mơ thấy Di Lặc
nghe suốt trần gian một tiếng cười